Saturday, September 15, 2012

Một trăm năm ngày sinh Hàn Mạc Tử

Sắp kỷ niệm 100 năm ngày sinh của Hàn Mạc Tử (22/9/1912 – 11/11/1940).

Chiều Thứ sáu, cuối ngày làm việc, ngồi nói chuyện với họa sỹ Lương Xuân Đoàn mới biết anh đã có tác phẩm "Trăng điên" về Hàn Mạc Tử và bức vẽ này đã tạo cảm hứng sáng tác cho biên đạo múa - nghệ sỹ ưu tú - Bùi Thục Anh sáng tác vở múa "Hàn Mạc Tử". Anh Đoàn bảo, vẽ bức tranh chỉ trong một đêm, cứ như là Thi sỹ hóa thân vào cây cọ cho anh được vẽ. Sau này, anh cũng đã thử mấy lần, nhưng chưa vẽ được bức nào khác cả.

Thục Anh kể, em thì cũng đã cố gắng, đã có những cảnh "vồ trăng", "khát trăng", nhưng mà trăng trong vở múa còn quá hiền, quá mơ mộng, em không thể nào diễn tả hết cái khát khao điên cuồng trong tranh của anh Đoàn và trong thơ của Hàn Mạc Tử.

100 năm đã trôi qua, vẫn có và vẫn sẽ có những người khóc ông, vẽ về ông, sáng tác nhờ thần trong những bài thơ của ông. Ba anh em chúng tôi đã lãng đãng, cùng nhớ đến ông, thi sỹ khởi đầu cho dòng thơ lãng mạn hiện đại Việt Nam.

ANN xin được giới thiệu với icva hai bài thơ của ông trong tập thơ "Đau thương".

TRĂNG VÀNG TRĂNG NGỌC
Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng Trăng!
Ai mua trăng tôi bán trăng cho
Không bán đoàn viên, ước hẹn hò…
Bao giờ đậu trạng vinh qui đã
Anh lại đây tôi thối chữ thơ.
Không, Không, Không! Tôi chẳng bán hòn Trăng.
Tôi giả đò chơi, anh tưởng rằng
Tôi nói thiệt, là anh dại quá:
Trăng Vàng Trăng Ngọc bán sao đang.
Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng, Trăng!
Trăng sáng trăng sáng khắp mọi nơi
Tôi đang cầu nguyện cho trăng tôi
Tôi lần cho trăng một tràng chuỗi
Trăng mới là Trăng của Rạng Ngời
Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng, Trăng!

HUYỀN ẢO
(Tặng Xuân Diệu để ghi lấy một đêm trăng gặp gỡ ở đất Tràng An)
Mới lớn lên trăng đã thẹn thò
Thơm như tình ái của ni cô
Gió say lướt mướt trong màu sáng
Hoa với tôi đều cảm động sơ
Đang khi màu nhiệm phủ ban đêm
Có thứ gì rơi giữa khoảng im
Rơi tự thượng tầng không khí xuống
Tiếng vang nhè nhẹ dội vào tim.
Tôi với hồn hoa vẫn nín thinh
Ngấm ngầm trao đổi những ân tình
Để thêm ấm áp nguồn tơ tưởng
Để bóng trời khuya bớt giật mình.
Từ đầu canh một đến canh tư
Tôi thấy trăng mơ biến hoá như
Hương khói ở đâu ngoài xứ mộng
Cứ là mỗi phút mỗi nên thơ
Ánh trăng mỏng quá không che nổi
Những vẻ xanh xao của mặt hồ
Những nét buồn buồn tơ liễu rủ
Những lời năn nỉ của hư vô.
Không gian dầy đặc toàn trăng cả
Tôi cũng trăng mà nàng cũng trăng
Mỗi ảnh mỗi hình thêm phiếu diễu
Nàng xa xôi quá nói nghe chăng ?

ANN sưu tầm và giới thiệu

Góc nhìn Alan Delon :-))

Chúc ACE TTKH cuối tuần vui vẻ

Tìm đối tác để triển khai các NCKH vào thực tiễn

Hi, ACE
Tôi làm ở Viện nghiên cứu, tuy nhiên nghiêng nhiều về hướng n/c triển khai. Đã có một loạt sản phẩm ứng dụng vào thực tế OK (xem web http://cte.com.vn). Tuy nhiên, là dân trong lồng kính, cho đến giờ vẫn là há miệng chờ sung, chờ khách hàng tìm tới. ACE nào có cách nào hỗ trợ, tư vấn, hợp tác để đẩy mạnh triển khai không?
Thanks a lot
Hoàng Tiến Cường

iPhone 5


anh-che-01-jpg-1347606220_480x0.jpg
Lợi thế của màn hình siêu dài trên iPhone 10.
anh-che-02-jpg-1347606221_480x0.jpg
iPhone 20 đủ dài để làm thanh gươm ánh sáng.
anh-che-03-jpg-1347606221_480x0.jpg
iPhone 4 hiển thị 4 dòng icon, iPhone 5 hỗ trợ hiển thị 5 dòng icon, iPhone 30 sẽ có 30 dòng icon nhưng vì quá dài nên phải chia điện thoại thành 2 phần.
anh-che-04-jpg-1347606221_480x0.jpg


Friday, September 14, 2012

Đọc truyện "Người lữ hành kỳ dị"

Đọc lại "Người lữ hành kỳ dị" của Harold Robbins, thấy mình cũng kỳ dị chẳng kém. Cuốn truyện dày gần 900 trang, đã được đọc đi, đọc lại trong nhiều năm nay. Mỗi lần đọc lại phát hiện ra những thông điệp mới của cuốn
truyện. 

Kỳ lạ, cuốn truyện đầy ngập những xác chết, rất nhiều người chết, trai có, gái có, già có, trẻ có, đột tử có, phải nằm liệt trước khi chết có, chết bệnh có, mà tự tử cũng có nữa. Thế mà tuyệt nhiên không ở trang nào có chỗ cho sự bi quan.

Bao trùm cả cuốn truyện là sự phấn đấu liên tục, bền bỉ, kiên trì, dũng cảm, khôn ngoan và đầy mưu lược để chiến thắng số phận, giành và giữ lấy những thứ của mình. Càng kỳ lạ hơn, là chỉ đến hôm nay, mình lần đầu tiên chú ý tới triết lý sống rõ ràng ấy.

Mình đã từng yêu "Người lữ hành" vì nó là cuốn truyện đậm đặc màu sắc tâm lý, miêu tả tinh tế về mâu thuẫn nội tâm, để rồi lý giải đầy thuyết phục,
đầy tính người về bản năng, về đạo đức, về ranh giới thiện ác. 

Rồi về cái đẹp nữa chứ. Ca ngợi cái đẹp nhiều đến thế là cùng. 

Cuốn truyện sẽ khiến bạn phải đứng trước gương, phải nhìn ngắm bản thân kỹ hơn và cảm ơn tạo hóa nhiều hơn vì đã sinh ra bạn như bạn đang có. 

Đọc những dòng này, các bạn chớ có đi tìm mua "Người lữ hành", vì cuốn truyện sẽ nhanh chóng làm bạn thất vọng, bởi rất nhiều lý do: nó quá dày,
văn phong của nó khá dài dòng, cốt truyện và nhân vật phức tạp, cách kể truyện không liền mạch, lối viết bất chấp thời gian, thậm chí luôn bỏ rơi nhân vật. 

Đừng vội đọc cuốn truyện, cho đến khi bạn có một bản lĩnh đủ kiên cường, một tâm lí đủ bình tĩnh và một trái tim đủ nhân hậu.

ANN

Hồ Tuy Lai - Chương Mỹ

Hồ tử thần...

Xin phép tác giả TN, NC Thành biên tập lại bài viết này theo Dân trí 13/9/2012: 
"8 cái chết được báo trước và sự “bất lực” của người còn sống"
Làng Tào Khê một ngày sau cái chết thương tâm của 8 cháu học sinh dưới hồ nước, không khí tang tóc, u ám bao trùm khắp nơi. 8 sinh mạng bị “hà bá” lấy đi, làng Tảo Khê phải đưa tang tới 5 cháu. Đắng lòng hơn, 4 trong 5 cháu gái xấu số lại có họ hàng với nhau.
Dưới cái nắng rát đầu thu, hàng dài áo học trò, khăn quàng đỏ chầm chậm bước chân phía sau những chiếc quan tài. Những tiếng khóc, nấc, kêu gào của người lớn, trẻ nhỏ khiến mỗi ai đi qua không khỏi chạnh lòng.
 
Ngồi trên giường với vẻ mặt thất thần, Chinh dần nhớ lại ký ức kinh hoàng về những gì đã xảy ra với mình và các bạn. Chiều 12/9, Chinh cùng 10 bạn gái khác cùng học trường THCS An Mỹ (huyện Mỹ Đức) rủ nhau đi tắm ở khu vực đập tràn của hồ Tuy Lai, như những lần trước các cháu vẫn đi.
“Tắm được một lúc thì chúng cháu lên bờ ngồi chơi. Sau đó, bạn Phúc bị trượt chân ngã và kêu cứu. Chúng cháu vội chạy đến cứu bạn, cả nhóm cùng nhảy xuống nước, người này ôm vào người kia và kéo nhau xuống. Khi cháu tỉnh dậy đã thấy mình nằm ở trên bờ.”
Hai cháu còn lại là Mai Lê Hồng Phượng và Nguyễn Thị Thanh Tâm lúc đó quá hoảng loạn, chỉ biết đứng đó kêu khóc cho đến khi có người tới cứu.
Ân nhân cứu sống cháu Lê Thị Chinh là một nam thanh niên tình cờ đi chơi cùng bạn gái ở khu vực này. Trong lúc hoảng loạn, không ai để ý và hỏi rõ danh tình của người thanh niên trên.
 Chính quyền cảnh báo nguy hiểm bằng… văn bản
Đập tràn hồ Tuy Lai sáng 13/9 vắng bóng người. Bên kia đập, phía trên đỉnh núi là một ngôi chùa cổ. Ngày ngày, rất nhiều người, chủ yếu là học sinh, thanh niên xã Tuy Lai, An Mỹ và các xã xung quanh tới đây, vãn cảnh chùa và chủ yếu là tắm hồ. Nhiều người dân chép miệng, nếu như các cháu học sinh nữ kia tắm muộn hơn 1 chút thì chuyện xấu đã không xảy ra.
Bên mép hồ, những chiếc dép của các nạn nhân xấu số nổi lềnh bềnh. Xa tít giữa hồ, nơi có mô đất nhô lên, một tấm biển bé xíu được cắm bên cạnh hai chữ cũng thuộc dạng bé: “Cấm tắm”. Góc hồ gần nơi 8 cháu học sinh tử nạn, một tấm biển tương tự cũng vừa được cắm xuống. Một sự chiếu lệ trơ trẽn, nhẫn tâm!
Không phải lần đầu tiên nhưng đây là vụ chết đuối thương tâm nhất từng xảy ra ở đây. Nhiều người dân phản ánh, chính quyền cũng thừa nhận, gần như năm nào tại khu vực hồ này đều xảy ra những cái chết tương tự.
Ông Bạch Thành Long - Trưởng Công an xã Tuy Lai - cho hay, hệ thống hồ Tuy Lai có tới 3 hồ liền kề nhau. Khu vực 8 em học sinh bị đuối nước thuộc hồ 2.
Nói về trách nhiệm dẫn đến những cái chết tại đây, ông Long “nại” rằng, về địa giới hành chính, hồ Tuy Lai thuộc xã Tuy Lai, nhưng về quản lý, khai thác lại không thuộc về xã.
“Đê, nước thuộc công ty khai thác công trình thủy lợi quản lý. Còn trong lòng hồ, việc tận thu tôm cá thuộc Công ty du lịch thủy sản Quan Sơn. Hiện công ty Quan Sơn đang khoán thầu cho các hộ công nhân của cơ quan này.” - ông Long nói.
Cũng theo ông Long, hàng năm, công an xã vẫn giao các hộ quản lý hồ cắm các biển thông báo hồ sâu, nguy hiểm, cấm tắm dưới hồ; thông báo trên loa đài. Khi được hỏi, ông Long nói sẵn sàng cung cấp các… văn bản được phát trên loa đài, thông báo tới các trường học để tuyên truyền.
Về những việc làm thực tế hơn, ông Long nói, các buổi chiều, công an xã vẫn đi tuần tra, nếu phát hiện các cháu nhỏ vào khu vực hồ sẽ nhắc nhở, không cho các cháu xuống hồ tắm. Chỉ ít phút sau, ông Long lại “than” rằng, diện tích hồ quá rộng, trong khi công an xã lại quá nhiều công việc để giải quyết nên không thể ngày nào cũng vào trông coi hồ được.
Cảnh báo bằng… văn bản, ngày nào cũng tuần tra, vậy làm sao có thể có chuyện hàng trăm người ngày ngày “biến” hồ nước mênh mông này thành bể bơi như người dân phản ánh!? Có lẽ, không chỉ chính quyền địa phương, gia đình các em nhỏ cũng cần có trách nhiệm hơn với sinh mạng con cháu mình...
Tiến Nguyên
 Đọc mẩu tin rất đau lòng trên mạng về tám học sinh chết đuối tại Hồ Tuy Lai Chương Mỹ Hà Tây...
Cái chết có thể ngăn ngừa được nếu mỗi cháu có mặc áo phao ...
Ngày trước khi đọc tin ông lái đò trên Tây Nguyên để chìm đò chết cả lớp mấy chục học sinh mình đã nghĩ đến cái áo phao làm bằng mút xốp đơn giản đã có thể cứu cả đời các cháu và không phá hỏng cả đời cha mẹ các cháu

Ôi chiếc áo phao đơn giản bằng mút xốp giá less than 1 dollar mà khó thế ư?
Lên các phương tiện vận tải đường thuỷ ở VN chưa bao giờ thấy một người dù chỉ một ...mặc áo phao.

Hà bá chắc đã hối lộ cho người sản xuất áo phao ở VN.
TN
 

Thursday, September 13, 2012

ICVA và vấn đề GIÁO DỤC, DU HỌC


Kính gửi anh chị em và các bạn!

Chiều CN 9-9 vừa rồi em có đến thăm thầy Khải ngồi chơi cả buổi chiều.
Thầy rất vui và cho biết thầy vẫn theo dõi các chương trình giảng dạy
của các trưởng ở Mỹ, Anh, Pháp, Úc... Thầy bảo xem họ dạy như thế nào và bảo bài tập của họ thường ít đánh đố hơn của các lớp chuyên VN.
Thầy kể anh Ngọc đã mời thầy 30-9 này đi cùng các học trò cũ. Khi hỏi
thăm con gái Minh học thế nào, thầy bảo đừng gây áp lực bắt nó cứ phải
đoạt giải này giải nọ trong các kỳ thi học sinh giỏi nữa mà phải xem nó thích cái gì? (Cháu mấy năm vừa rồi liên tiếp được giải toán, tin học và ngoại ngữ mà). Thầy đưa ra ví dụ như ông Dương Thụ vốn là bạn học của thầy, nhưng ông ấy đã bỏ toán mà đi theo con đường âm nhạc, cuối cùng ông ấy là nhạc sĩ xuất sắc thế cơ mà! Thầy bảo các ông ở bộ Giáo Dục trước đây cứ làm như bọn đoạt giải các kỳ thi lớn sau này sẽ vực dậy cả đất nước, nên áp lực lên bọn trẻ lớn quá, lẽ ra phải để cho chúng nó phát triển tự nhiên mới phải. (Bây giờ bộ Giáo dục vẫn chưa thống nhất về chuyện giảng dạy) Nhưng thầy lại bảo nếu cháu nó thích học thì cứ động viên, nếu nó thích học toán thì ông sẽ dạy cho, nếu nó thích học nhạc... thì tìm người dạy cho nó môn nào nó thích. Điều kiện để làm học trò của ông chỉ là có thích học toán hay không mà thôi!
Thầy kêu một số trường hợp chỉ có bố mẹ thích cho con học toán, nhưng chính chúng nó lại không thích. Thế mà bố mẹ chúng nó vẫn cứ nài ép thầy dạy cho chúng nó. Việc đi du học cũng vậy, thầy khuyên nên tính kỹ, để cho chúng nó lớn, có nhận tức rồi hãy cho đi kẻo lại như 1 số trường hợp nhà có tiền cứ cho con đi du học bừa bãi, thế là đi 6-7 năm sau về chỉ toàn chơi chứ có học được cái gì đâu? Em bảo anh trai em ở Đức thì cứ thúc dục cho cháu sang bên đó, nhưng e và bà nội cháu thì muốn ít nhất là học xong phổ thông mới đi. Thầy bảo đúng rồi! Kể cả học xong ĐH mới đi cũng chẳng sao, vì khi đó nó sẽ biết cần phải học cái gì, chứ cái gì cúng học thì chịu sao nổi, khó mà có kết quả tốt được! Thầy bảo vậy là rất thuận lợi cho cháu, vì bác nó như thế là rất quan tâm đến chuyện học của nó, chứ không phải như nhiều người đón người nhà sang chỉ đê kiếm tiền thôi!
Tối qua em đã nói chuyện với anh trai em, anh ấy bảo thầy Khải đã bảo thế thì nên nghe lời thầy, vì đó là tâm huyết và kinh nghiệm của thầy, nó ở nhà mà lại thích học toán thì chỉ làm cho thầy vất vả thêm chứ thầy có được cái gì đâu? (Ngoài niềm vui day học của thầy). Anh con bác ruột e là Đỗ Kim Cương cũng là học trò tầy khải 76-79, nên mọi người trong nhà rất vui khi sắp tới gia đình lại có thêm 1 học trò của thầy Khải nữa! Thôi nhé! Để khi khác em nói chuyện thêm sau. Chúc tất cả anh chị em luôn vui vẻ và xứng đáng là học trò của thầy!

Trần Quang Minh 79-82
 
Các anh,

Em học khóa 79-82. Vinh dự là học trò của Thầy, được đứng trong cùng tập thể với các anh.

Với sự cố gắng và quyết tâm của các anh, Group "TrothayKhai" và Blog "ichuvanan" đã được sinh ra. Rút kinh nghiêm từ việc các hội nhóm mọc lên như nấm, nhưng sự tồn tại của chúng đều ở trạng thái thờ ơ và lay lắt - do thiếu mục đích và ý tưởng chung. Và với mong muốn tập thể chúng ta không chỉ tồn tại đến 30/9/2012, em có một vài suy nghĩ muốn trao đổi cùng các anh và các bạn như sau:

1- Các anh và các bạn đều là tinh hoa một thời, một số hiện đang giữ những trọng trách quan trọng, là những người định hình cho sự phát triển của đất nước. Liệu có thể chia sẻ các hiểu biết hoặc nhìn nhận của mình cho bạn bè đồng môn hoặc con em chúng ta thông qua Blog "ichuvanan" được hay không ?

Để làm việc này, có thể mở trên Blog các mục như "Kỹ thuật thế giới" để bác Tuấn (Nguyễn) ở Úc, hoặc các anh khác có hiểu biết về lĩnh vực này post bài - cũng là một cách để nâng tầm khoa học nước nhà. Hoặc mục " Xu hướng kinh doanh " ... chẳng hạn, để góp phần tạo ra các Mark Zuckerberg của Việt Nam trong tương lai. Hay mục " Dự án tìm người hợp tác", tìm CEO ..., vì trong số các anh, các bạn hẳn nhiều người có tài nhưng chưa có dịp làm thiên hạ "lác mắt", trong khi đó lại có rât nhiều nơi treo bảng cầu hiền lại bói không ra các "yếu nhân" ưng ý. Đấy là còn chưa nói đến việc thế hệ F1 của chúng ta có nhiều cháu cũng đang muốn "thi thố với đời" nhưng chưa tìm được nơi hợp ý, thì "ichuvanan" cũng là nơi các cháu có thể tìm đến để tham khảo.

Em thấy trên mạng có Mr. Alan Phan, sau bao năm lăn lộn xứ người hay chia sẻ các suy nghĩ của ông ấy về các vấn đề kinh tế, xã hội hiện tại. Thế thì tại sao chúng ta không thể làm như ông ấy ? Với tư chất của các anh, với kinh nghiệm sống dày dạn của mình ( cả kinh nghiệm thất bại nữa) chả lẽ không có gì để viết, để chia sẻ ? Nếu làm được điều này hẳn sẽ có nhiều người vào Blog "ichuvanan" của chúng ta để tham khảo, góp ý và thậm chí cả để đề nghị giúp đỡ nữa. Mà biết đâu, các anh, các bạn sẽ giúp người khác tránh được những sai lầm, thất bại không đáng có.

Ví dụ như em, em có một số vấn đề về tương lai con cái mà không biết hỏi ai. Con các anh phần nhiều đã lớn (trừ các bác tập 2, 3 :)) laughing) nhưng con em hiện đứa lớn nhất vừa thi Đại học, em không biết nên cho cháu học ngành gì, đi nước nào học, hay nên học trong nước ... Nếu đưa vấn đề này ra Group "TrothayKhai" để hỏi, được các anh, các bạn chỉ bảo thêm thì hay quá - để 4-5 năm Đại học của cháu không bị bỏ phí vì định hướng sai. Tất nhiên, vấn đề này đầy ông tư vấn trên mạng, nhưng ý kiến của các anh, các bạn hiển nhiên được tôn trọng và đánh giá cao hơn rất nhiều - vì toàn người có kinh nghiệm thực tế cả.

Và như các anh đã thấy, Blog nên có chỗ cho những người yêu văn học, phim ảnh, hội họa tập hợp. Giúp chúng ta nhớ lại "thời thanh niên sôi nổi", hoặc giúp cập nhật các tác phẩm hay, mới, đáng đọc, đáng xem, mà chúng ta vì lý do nào đó chưa kịp update. Như thế cũng quá tốt, phải không các anh ? 

2- Hội, nhóm chúng ta có thể yêu cầu đóng góp Hội phí và phát hành Thẻ Hội viên, cho phép các thành viên được sử dụng ưu đãi các dịch vụ của các Công ty hoặc cửa hàng của các thành viên trong Hội. Ví dụ, nếu đến ăn ở Quán A sẽ được giảm giá 15%, hoặc đi nghỉ ở Resort B sẽ được chiết khấu 10%, hay sử dụng dịch vụ của Cty Luật C sẽ được  ...miễn phí  :) happy( có thể không cần biết quán đó, hay Cty đó của ai). Em "ăn trộm" ý tưởng này của Hội Cựu sinh viên VN tại Pháp.

Trên đây là một vài suy nghĩ "thô sơ" của em. Mong các anh và các bạn có thêm các sáng kiến đóng góp nữa - để mình cùng nhau xây dựng Hội ichuvanan ngày càng phát triển.

Cảm ơn các anh và các bạn đã bớt thời gian để đọc.

Em, Tuấn (khóa 79-82)

Wednesday, September 12, 2012

В последний раз

В последний раз

Все напоминает о тебе, 
А ты нигде, 
Остался день, который вместе видел нас 
В последний раз. 

Комната с балконом и окном 
Светла сейчас, чиста как день, 
Который вместе видел нас 
В последний раз. 

Время пройдет и ты забудешь все что было 
С тобой у нас, с тобой у нас, 
Нет, я не жду тебя, но знай, что я любила 
В последний раз, в последний раз. 

Время пройдет и ты забудешь все что было 
С тобой у нас, с тобой у нас, 
Нет, я не жду тебя, но знай, что я любила 
В последний раз, в последний раз... 

И пройдет, не знаю, сколько зим, 
И сколько лет, 
Быть может я смогу быть счастлива с другим, 
А может нет. 

Пусть ничто не вечно под луной, 
Но ни на час 
Я не забуду день, когда ты был со мной 
В последний раз. 

Время пройдет и ты забудешь все что было 
С тобой у нас, с тобой у нас, 
Нет, я не жду тебя, но знай, что я любила 
В последний раз, в последний раз. 

Tuesday, September 11, 2012

10 bản tình ca..."sững người" - # 2 "Не плачь"

Đó là một ngày thu năm 1993, tôi đang rẽ vào cửa hiệu ở Matxcova thì nghe thấy bài hát lạ phát ra từ catxet của cô bán hàng. Bài hát có giai điệu chậm và rất buồn cứ cuốn hút tôi khiến tôi không thể rời bước và tôi được biết đến cảm giác thế nào là “sững người”. Tôi quanh quẩn ở cửa hàng và hỏi cô bán hàng xem có biết gì thêm về bài hát nhưng chỉ nhận được câu trả lời là không. Cô bán hàng cũng biết ý tôi bật đi lại bài hát đó vài lần, khiến tôi không thể rời xa quầy hàng và gần như thuộc lòng giai điệu. Hồi đó nhóm Mirage rất nổi nên hầu hết bài hát giọng nữ đều quy về nhóm Mirage, nhưng bài này có một giai điệu và cách trình bày khác hẳn. Giọng hát như ma mị, thống thiết kể về nỗi buồn mênh mang. Tôi cũng không thể hiểu rõ nội dung bài hát qua một vài lần nghe, chỉ biết rằng nó nói về một cuộc chia li rất đau khổ.



Tới năm 1997 tôi mới được nghe lại bài này trên truyền hình và biết tới ca sĩ xinh đẹp của thành Len – Tanya Bulanova và bài hát "Не плачь" đã trở thành bài ca của giới trẻ Nga hồi đấy. Ca sĩ Bulanova cũng nổi tiếng về những bài hát buồn như bài ru con "Колыбельная - Спи мой мальчик", mà phần lớn phụ nữ Nga nghe bài này đều không cầm được nước mắt mặc dù nội dung bài hát lại rất lạc quan.




Tất nhiên nữ ca sĩ này có nhiều bài hát “máu lửa” disco hồi những năm 19xx, nhưng nổi tiếng nhất vẫn là những bài ca buồn, nghe xong mà cứ thấy sao cái giọng nó lại buồn đến thế, day dứt đến thế. Người ta nghe âm điệu của bài hát và giọng của ca sĩ Bulanova hòa quyện vào nhau mà chẳng cần để ý tới nội dung văn thơ của bài hát thế nào. Tới trước khi viết bài này tôi mới ngồi dịch lại lời bài hát sang tiếng Việt, mới thấy lời bài hát rất hay và cũng là đặc trưng chung của các bài hát Nga so với lời của các bài hát tiếng Anh

Đừng khóc

Đừng khóc,
chỉ còn một đêm chúng ta với nhau.
Chỉ còn một lần nữa thôi anh là của em
Chỉ còn lần cuối cặp mắt anh nhìn mắt em
và bỗng nhiên những giọt nước mắt rơi trên tay em
và ngày mai chỉ còn lại một mình vắng anh

Đừng khóc.
Số phận không cho chúng ta đến với nhau.
Sao trước kia em ở đâu mà không gặp anh sớm?
Thật là muộn màng gặp anh
nhưng em biết bây giờ em là của anh và muốn kêu lên
Ngày mai em sẽ ghìm giữ trong lòng
nhưng hôm nay em là của anh lần cuối.
Hãy hiểu cho em,
bây giờ em không thể không nghĩ đến anh
Bản thân em cũng không biết tại sao lại cho phép mình như vậy
Để cho anh lấy mất tình yêu của mình
vào thời khắc em nhìn thấy anh và gât đầu đồng ý
Nhưng anh hãy hiểu cho em là em yêu anh đến nhường nào
Anh hãy hiểu em tưởng tượng ra anh ở mọi nơi anh đã qua
Em viết thơ tặng anh trên những trang giấy
Và nếu em sẽ gặp anh giữa đám đông,
anh sẽ không thể thoát khỏi tay em
Em sẽ cuỗm anh ra khỏi mọi người
và lúc đó anh sẽ là của em mãi mãi.
(Trong clip này có lời Nga và thu live ở sân vận động)


Ví dụ so bài "Не плачь" với bài "Without You", ta thấy “yêu” của phụ nữ Nga mạnh mẽ hơn. Tình yêu ở đây từ cái nhìn đầu tiên, đó là sự cộng hưởng mà chẳng cần lý do gì cả. Chắc người đàn ông trong bài hát này đã có gia đình và cuộc chia tay là vĩnh viễn, nhưng cô gái sẵn sàng hiến dâng, sẵn sàng làm mọi chuyện để chứng tỏ tình yêu của mình.


Câu chuyện tiếp theo kể về tình sử của nữ ca sĩ.  Tatiana Bulanova sinh năm 1969, được theo học nhạc từ nhỏ. Lớn lên cô tham gia ban nhạc Летний сад và lấy chồng Николаем Тагриным - người lãnh đạo của ban nhạc. Cuộc sống tưởng chừng như hoàn hảo khi họ có con trai và sự nghiệp của Bulanova thăng hoa cùng ban nhạc và đoạt vô số danh hiệu như Nghệ sĩ ưu tú “Заслуженный артист Российской Федерации”. Nhưng cuộc sống với anh chồng già đầy ghen tuông đã trở thành địa ngục với Tanya. Cô li dị và gần như ngay sau đó vơ được chàng “phi công trẻ hơn 6 tuổi” – cầu thủ bóng đá đội Zenit St. Pêterburg – Radimov Vladislav. Nếu ai theo dõi bóng đá Nga đều biết tiền vệ hộ công Radimov trước chơi cho CSKA Moscow từ năm 1992, sau đã vào đội tuyển Nga và thi đấu không thành công tại EURO 1996.  Sau đó anh chuyển sang đá cho Real Zaragoza … và tới năm 2002 quay lại thành phố quê hương Sant Peterburg đá cho đội Zenit.
Bài ca "Не плачь"càng nổi tiếng hơn vì sau mỗi lần đội Zenit thua tại Champion League, ca sĩ Bulanova lại hát cho toàn đội “ngừng khóc” và trận sau họ lại chiến thắng. Người ta đồn rằng  tại EURO 2012 vừa rồi, nếu đội tuyển Nga mà thua ngay trận thứ hai với Balan (thực tế hòa 1 – 1) thì sẽ mời ngay Bulanova tới vì trong thành phần đội tuyển Nga có tới 7 – 8 cầu thủ Zenit. Lúc đó ca khúc "Не плачь" mầu nhiệm sẽ mang tới may mắn cho trận cuối cùng gặp Hy lạp và đội tuyển Nga sẽ đi tiếp chứ không thua tức tưởi (0 – 1) phải xách va li về nước.
Nhân tiện đây cũng chúc mừng đội tuyển Nga của HLV Capello đã có trận thắng thứ 2 tại Israel 4 – 0 và giữ vững ngôi đầu bảng trong vòng đấu loại World Cup 2014.
Tatiana Bulanova cũng được bầu là “Người Phụ Nữ Nga” năm 2011.
 

Monday, September 10, 2012

Chùm thơ của LOBI


Hà Nội

Nếu anh vẫn còn thương Hà Nội
Hãy trở về khi lá đương xanh
Trời chiều thu loanh quanh bối rối
Màu phôi pha xa cuối ngọn cành