Showing posts with label Hà Nội. Show all posts
Showing posts with label Hà Nội. Show all posts

Monday, August 17, 2015

Chuyện vui gặp mặt XDTV

Hôm qua trên sân Lạc Viên, Xanh thua Tím 2: 3!*

Trước tiên em xin cảm ơn các ACE hôm qua đã giành cho "vịt kìu" bọn em một sự ưu ái hết sức đặc biệt. Nhiệt tình nhất là Bang Trưởng đã bay về dự (và tài trợ) cuộc gặp mặt với sự hiện diện của Thầy.

Lâu lắm rồi bọn em mới có lại cảm giác thật sự hoà mình thân mật giữa những người bạn cùng thời, đã từng chia sẻ với nhau một quá khứ hết sức khó khăn, cái thời đi học và đi sơ tán trong chiến tranh mà những thế hệ sau chúng ta, ở trường Ams chẳng hạn, có lẽ sẽ không bao giờ được, hoặc đúng ra là không bao giờ phải, trải nghiệm.  (Thật may cho chúng nó! )

Ơ,  suýt lạc đề, lần này mục đích của mình đâu phải là "ôn nghèo kể khổ"  nhỉ?

Monday, May 5, 2014

Hà Nội trong lòng Tây Nguyên

Xin giới thiệu với độc giả iCVA một bài bút ký đầy cảm xúc về Hà Nội của Linh Nga Niê Kdăm, nhạc sĩ và đồng thời là nhà nguyên cứu văn hóa truyền thống các dân tộc thiểu số Tây Nguyên. 

Chị Linh Nga vốn gốc là người dân tộc Êđê, nguyên quán tại Cư M'Gar, Đăk Lăk và cũng là một người Hà Nội, thậm chí là dân CVA (C2 CVA thì phải). Những kỷ niệm của Linh Nga về trường Chu Văn An và về vườn hoa Quan Thánh khá là  thú vị và tôi có cảm giác là chưa đọc được những điều tương tự trong hồi ký của bọn lớp I chúng ta về trường (bẻ trộm hoa, hôn lần đầu, ...;)

Hy vọng của chúng tôi ở đây là mang lại đôi chút cảm hứng cho những bài theo hướng "Hà Nội trong lòng Tây ..." hoặc hay hơn nữa là "Tây ... trong lòng Hà Nội"... 


Wednesday, July 31, 2013

Về Lại Lớp Xưa

Nhân dịp kỷ niệm một năm ra đời blog iCVA, đọc lại mấy bài đầu tiên đăng trên blog tự nhiên tôi thấy nhớ trường, nhớ lớp, nhớ cái sân vận động mà bọn tôi hầu như bất cứ khi nào trống một tiết học, hoặc được về sớm, lại chạy ra. Quăng cái cặp sách vèo một cái xuống bãi cỏ, tụt đôi dép dồn đống thành cọc gôn rồi vừa chạy theo quả bóng vừa la hét ... Bây giờ hồi tưởng lại, đúng là những giây phút thần tiên của cuộc đời học sinh.

Monday, April 15, 2013

Nhật Ký Của Anh

A dream is just a dream till it comes true.

Anh nhớ rất rõ cái lần đó, rất lâu sau khi anh trở về từ đợt đi tập quân sự. Đó là lần anh tham gia vào một trong các buổi lao động xã hội chủ nghĩa. Cái buổi mà các đoàn viên thanh niên trẻ tuổi sắn tay áo, cuốn ống quần lên cao, mồ hôi mồ kê nhễ nhại để làm sạch cái cống thải của Thành phố, đồng thời cũng là một con sông nổi tiếng có mùi khăm khẳm kinh người mỗi khi ai đi qua gần đến nó.

Anh còn nhớ lúc đó anh đang đẩy xe chở đất bùn móc lên từ sông, người ngợp bẩn thỉu, dính đầy đất bùn lẫn với mồ hôi.

Tuesday, February 26, 2013

Đi tìm "Hà Nội Phố" & Cô gái "Tiếng dương cầm trong căn nhà đổ"

Báo Múa May đã từ lâu nay không có bài mới mà cũng chẳng có hoạt động gì. Tưởng được yên thân nào ngờ host của Múa May là Posterous mới bị / được Twitter mua. Bây giờ Posterous lại chuẩn bị đóng cửa. Hải thấy bỏ thì hơi tiếc nên lại phải tìm cách chuyển nhà sang chỗ khác. Trong lúc xem xét dọn dẹp đọc lại bài này (vốn là một comment của "Người thích đùa" on the post "Hà Nội phố - Phan Vũ") thấy vẫn rất hay nên chia sẻ với bà con XĐTV.

Sunday, October 21, 2012

Nhừ Xương Canh Gà - Sấm Dương Khuê!

Tôi đã định giấu ý tưởng Sấm Dương Khuê vào trong comment, nhưng hôm qua lại đọc bài trên blog Hiệu Minh (http://hieuminh.org/2012/10/19/tu-hay-tay/), thấy các cụ nhà ta thực quá thể: chữ Tác đánh chữ Tộ.

Cùng một từ mà có 3 phương án đọc khác nhau: "Hà Nội tức cảnh"; "Hà Nội tây cảnh" và "Hà Nội tứ cảnh". Hay nữa là phương án nào cũng có lý, người thì mang chữ Hán cãi với người chữ Nôm, chữ Nôm cãi với chữ Quốc ngữ, cuối cùng chẳng ông nào chịu ông nào.
Như tôi đã viết trong bài "Canh Gà Thọ Xương", các con cháu của Dương Khuê đưa 4 câu thơ của Cụ vào cuốn "Hà Nội tức cảnh". Gần đây PGS. TS. Trịnh Khắc Mạnh đăng trên
báo ANTĐ, bài thơ của Dương Khuê được đăng trong cuốn "Hà Nội Tây Cảnh" và có chụp trang bìa cuốn sách. Một độc giả của blog hieuminh đã phát hiện ra đó không phải chữ Tây (西,), mà là chữ Tứ (giống chữ Tây nhưng không có đầu) đồng thời cũng đưa ra câu đối nổi tiếng của Vua Duy Tân:

Tuesday, October 16, 2012

Canh gà Thọ Xương?

Thế là những trao đổi mang tính "học thuật" của iCVA trong bài viết "Nói hay đừng" đăng hồi tháng 8 đã tràn lên mặt báo trong mấy hôm nay. Trong bài viết đó tôi có đưa ra "tác phẩm" dịch xuôi dịch ngược như sau:

 (trích nguyên văn)
"Chúng ta ai cũng biết câu ca dao:
Gió đưa cành trúc la đà,
Tiếng chuông Thiên Mụ, canh gà Thọ Xương ...
Nói ca dao nghĩa là tác giả khuyết danh nhưng sự tích của câu ca dao này rất kỳ bí chẳng kém cách dịch ra tiếng nước ngoài sau đây (có nhiều công trình văn học nghiên cứu về câu ca dao đơn giản này). Có thể hiểu "la đà" ở  trong câu ca dao bị "danh từ hóa" thành con la và con lạc đà và như vậy cành trúc phía trước sẽ là cây roi chăn la và lạc đà. Tiếp theo, Thiên Mụ được hiểu là Vợ Trời, "canh gà" được hiểu là canh của con gà (không biết đã "quan hệ" hay chưa? :P) nhưng lại thêm Thọ Xương phía sau nữa thì chắc là "nhừ" lắm rồi không biết chừng thọ đến U60 chứ chẳng chơi. Bản dịch ra tiếng Pháp thì chắc phải nhờ Việt Hải phụ trách vì tôi không biết tiếng Pháp. Nhưng tôi lại biết bản dịch ngược từ tiếng Pháp ra tiếng Việt của câu ca dao trên thành 4 câu thơ "ca rào" như sau:

Monday, September 17, 2012

I JUST WANT TO GO HOME

Tôi thích về nhà sau 7h tối, khi mà đường xá không còn xe cộ nườm nượp.

Có lẽ Hà Nội vẫn còn một nét đáng yêu, mà ít được mọi người nhắc tới, ấy là hướng về gia đình, buổi tối của người dân Hà Thành là dành cho những người thân yêu. Mọi người trở về nhà và không ra khỏi tổ ấm nữa.

Chợt nhớ, cô bạn tôi than phiền, "Bồ tao bảo đừng nhắn tin cho lão vào buổi tối, lão tắt điện thoại". Hóa ra, tổ ấm với người Hà Nội thiêng liêng thật. Cô bạn gái xinh xắn, trẻ trung, chịu chơi của tôi cũng không đủ sức kéo người đàn ông giỏi giang của nó ra khỏi cái kén tình yêu - gia đình của anh ta.

Còn tôi, ở trong ngôi nhà mình khoảng 12 giờ một ngày. Dành khoảng một nửa thời gian đó để ngủ, còn lại ăn uống, đọc sách, làm một số việc theo sở thích và trò chuyện với chồng, con.

Buổi sáng ra khỏi nhà khi chồng, con còn đang ngủ và trở về khi hầu như tất cả người Hà Thành đang ăn cơm tối. Đón con cùng về, nấu cơm cho chồng, ăn tối, dọn dẹp loanh quanh rồi leo lên giường với quyển truyện trinh thám nào đó.

Nhưng cuộc sống và công việc với dày đặc những chuyến đi đã phá dần cái nếp sống êm ả ấy. Thời gian ở nhà trở nên quý báu.

Có lẽ vài năm nữa, khi được về nghỉ hưu, tôi sẽ nằm dài trên giường, ít nhất là 12 tiếng một ngày để bù lại quãng thời gian đã mất, không được ở trong ngôi nhà thân yêu, bên cạnh những người ruột thịt.

Thầy giáo dạy tiếng Hán của tôi vừa xây nhà. Tôi thích căn nhà ấy. Nó rất bé, khó có thể nhỏ hơn nữa, 12m2 xây lên 4 tầng. Nguyên đó là căn bếp của dãy nhà tập thể. Hàng tuần tôi đến học tiếng Hán và trao đổi về triết lý phương Đông trong ngôi nhà nhỏ ấy và cảm nhận đầy đủ sự ấm cúng, sự chu đáo, tảo tần của bàn tay người vợ.

Mặc dù thích được ở trong một căn nhà lớn hơn, thích tiện nghi đầy đủ hơn, nhưng tôi rất quý trọng anh chị và gia đình bé nhỏ của họ.

Ra nước ngoài, tôi đến thăm chúng bạn. Bạn bè tôi ở những ngôi nhà khác nhau về kiểu dáng, với phong cách trang trí cầu kỳ, hay trang nhã, tinh tế, cẩn thận, hay giản dị. Nhưng khi bước vào những gia đình bé nhỏ ấy, sự bình yên, ấm áp sẽ là cảm nhận tuyệt đối.

Cơ quan tôi có một anh không chịu đi bước nữa, mặc dù vợ mất mấy chục năm nay. Anh ấy bảo "Anh có một gia đình đầy đủ, con trai, con gái, dâu, rể, cháu nội, cháu ngoại, vì sao phải thêm người?!".

Gia đình là tài sản và là điều đảm bảo hạnh phúc, cho nên không mấy ai muốn thay đổi, cho dù không phải bao giờ nó cũng hoàn hảo.

Cuộc sống với nhiều bất trắc, khó lường, cho nên các cụ mới dạy "Dĩ bất biến, ứng vạn biến" - với tôi, gia đình chính là cái "bất biến" để có thể đương đầu với mọi thay đổi.

Và tôi vẫn thích trở về nhà vào khoảng 7h tối, trước ông xã một chút để vừa kịp chuẩn bị bữa tối cho hai người.

ANN