Showing posts with label truyện. Show all posts
Showing posts with label truyện. Show all posts

Monday, April 21, 2014

Không hỉu gì...

Đang tán phét cùng mấy tay bạn học thời phổ thông thì một bạn gái cùng lớp xen vào: "Không hỉu gì...". Suýt nữa tôi buột miệng bảo: "Để chốc nữa tớ thì thầm vào tai giải thích cho."

Mới chỉ nghĩ trong đầu như vậy chứ chưa nói ra. Và tôi cũng nhớ ngay tới một câu chuyện xảy ra cách đây cũng lâu rồi. Tuy rằng không phải thời tuổi teen nhưng đại khái cũng ở tình trạng gần giống như thế.

Thursday, January 9, 2014

Không thèm đón xuân


Đã có một thời hắn là người gõ đầu trẻ, có một gia đình ấm êm. Hắn cho bi kịch đời hắn bắt đầu vào ngày người ta phát hiện vợ hắn có một khả năng nghệ thuật bẩm sinh. Bắt đầu là hội diễn phường, sau đó đến quận, rồi người ta rước vợ hắn lên tận trung ương. Vợ hắn trở thành người của xã hội. Dần dần, hắn bắt đầu thấy vợ mình trên các trang báo, truyền hình nhiều hơn ở nhà. Rồi một lần trở về nhà, chị ta vênh váo như một con rận có chửa, làm hắn không còn nhớ lời sách dạy, dang tay đánh vào cái mặt xinh đẹp mỗi khi cử động lại kêu cót két vì trát đầy phấn của chị. Thế là chị dắt thằng con duy nhất ra đi.

Thursday, January 2, 2014

Lấy vợ sau ... 7 bước

Xin giới thiệu một câu chuyện ngắn, nhẹ nhàng và vui trích từ blog "Một đời câu kéo" của Nguyên Thảo*, một blog đặc biệt thú vị, nhất là đối với những ai thích đi câu cá. 
Sao y bản chính 99,99%. Chỉ thay đổi một tí tị tì ti, để cho phù hợp hơn với đối tượng độc giả trên iCVA ;)
---
Sự đời kể cũng lạ, có người đi suốt cuộc đời chẳng thể tìm thấy nửa thứ hai của mình, lại có người đến đích chỉ trong một thời gian ngắn ngủi. Cái duyên nó thế, mà nào chỉ phải mỗi cái duyên. Bạn có bao giờ nghe nói về một "quy trình tìm hiểu" để đi đến hôn nhân sau 7 bước chưa? Nào, để tôi kể hầu bạn.

Monday, June 24, 2013

Lẩn thẩn...


Đang lúc bận rộn, bọn bạn tống cho, bảo đọc đi: 3 tập “50 sắc thái” và 5 tập “Mật mã Tây Tạng”.

Tranh thủ đọc, giữa hối hả những chuyến đi, giữa bộn bề tài liệu, thôi thúc của bài viết, réo rắt của điện thoại, cơ man nào là hội nghị, kế hoạch, tọa đàm... Tóm lại, đành phân thân ra để một nửa sống cuộc sống thực – “đại thuyết”, gồm toàn những chuyện “bếp núc” và một nửa sống cuộc sống của sách vở - “tiểu thuyết”, chỉ toàn những chuyến phiêu lưu, cạm bẫy, yêu đương, sống và chết...

Chợt thấy nhói nhói đau, biết đến bao giờ chúng ta mới có những bộ tiểu thuyết dã sử cho xứng với lịch sử của cha ông?! Hoàng Thành bị chôn vùi dưới đất cũng đã được khai quật, kinh thành Huế vẫn còn những chân cột đá, tường rêu, lăng tẩm cổ... Chẳng lẽ những câu chuyện bi tráng trong quá khứ của cả dân tộc lại không thể sống một lần nữa dưới ngòi bút của ai đó, một ai đó phải làm được việc này chứ nhỉ?!

Đọc lại “Đất rừng phương Nam” của Đoàn Giỏi, “Tuổi thơ dữ dội”* của Phùng Quán, “Đảo hoang” của Tô Hoài... thấy mình lẩn thẩn đến nơi rồi, khi luyến tiếc những tài năng đã không thể hiện được hết mình.

Nhưng thôi, em viết mấy dòng chỉ để giới thiệu với các anh chị, nếu có thời gian có thể đọc “Mật mã Tây Tạng”!

[*]  Tuổi thơ dữ dội (vnthuquan.net)

Thursday, June 6, 2013

Đọc "Trong rừng dẻ gai" - nhớ nhà văn Nguyễn Thị Ngọc Tú

Không biết có phải đây là dẻ gai?!


Các anh, chị viết nhiều về thời bom đạn, thời đi sơ tán.

Friday, May 31, 2013

Mười ngón tay đeo nhẫn

Tamara Breuer
Truyện ngắn tham gia vào cuộc thi: "3 Minute Fiction" của NPR.
Đề tài "kể về một câu chuyện mà trong đó một nhân vật tìm thấy một cái gì đó họ không có ý định trả lại".

Nhẫn cưới - iStockphoto.com
Cô tìm thấy chiếc nhẫn đầu tiên trong một đêm sặc mùi cơ thể và bia. Khách hàng cuối cùng của quán bar đã từ bỏ hy vọng dụ dỗ cô lên giường và loạng choạng đi, bỏ lại cô một mình dọn dẹp, tẩy uế những tàn dư để lại trong sự tuyệt vọng của họ. Cô lau sàn nhà vội vã, như thể muốn trốn thoát càng nhanh càng tốt khỏi cái nơi đã khiến cô cảm thấy nổi da gà và buồn nôn này.

Mắt cô bỗng bắt gặp một tia vàng lóng lánh trong góc tối. Cô cúi xuống và nhặt lên một cái vòng kim loại mảnh dẻ trong đống đất bụi.

Monday, April 15, 2013

Nhật Ký Của Anh

A dream is just a dream till it comes true.

Anh nhớ rất rõ cái lần đó, rất lâu sau khi anh trở về từ đợt đi tập quân sự. Đó là lần anh tham gia vào một trong các buổi lao động xã hội chủ nghĩa. Cái buổi mà các đoàn viên thanh niên trẻ tuổi sắn tay áo, cuốn ống quần lên cao, mồ hôi mồ kê nhễ nhại để làm sạch cái cống thải của Thành phố, đồng thời cũng là một con sông nổi tiếng có mùi khăm khẳm kinh người mỗi khi ai đi qua gần đến nó.

Anh còn nhớ lúc đó anh đang đẩy xe chở đất bùn móc lên từ sông, người ngợp bẩn thỉu, dính đầy đất bùn lẫn với mồ hôi.

Saturday, November 3, 2012

Mỗi cái quần đùi mà lấy được vợ

Lời dẫn
Anh HM, ngồi, thứ tư từ trái,
Câu chuyện mà tôi sắp đăng lại sau đây đã được đăng trên blog Hiệu Minh (HM). Nhân vật chính của câu chuyện là blogger HM, một người đồng nghiệp cũ của chúng tôi. Tuy nhiên, trong câu chuyện về bản thân, rất nhiều tình tiết mà anh HM đưa ra có thể liên quan đến một vài thành viên trong hội XĐTV của chúng ta. Tôi xin nhắc lại là các tư liệu trong bài này không phải là mới, mà nó đã được tổng hợp từ nguồn internet hay chính xác hơn là từ không gian blogosphere cách đây chừng một năm. (Bạn TN chính là nguời đầu tiên đã mang tin này về chứ không phải là tôi.) 
Nhưng để cẩn thận, chúng tôi đã cố tình thay tên thật của các nhân vật trong câu chuyện bằng các tên tượng trưng. Chúng tôi cho rằng bản thân câu chuyện cũng đã đủ thú vị rồi vì thế cũng không thực sự quan trọng là phải xác định những nhân vật trong chuyện là ai. Chỉ biết rằng họ có thể là bất cứ ai trong XĐTV.

Tuesday, October 30, 2012

"Em bé Hà Nội"

Một mẩu chuyện cực ngắn về các chàng ngự lâm pháo thủ lớp I.
Năm lớp 9, lớp 9I đứng xếp hàng cạnh lớp 9H, có bạn LH a.k.a "Em bé Hà Nội" ở ngay bên cạnh. Đôi mắt to long lanh sâu thẳm của "Em bé Hà Nội", lúc này đã 16 tuổi chứa trọn cả thành phố Hà nội và cũng kéo luôn mấy (ít nhất là một) chàng ngự lâm quân chết chìm trong đó.


"Em bé Hà Nội" năm 12 tuổi

Sunday, September 9, 2012

Lẵng Quả Thông

"Người ta thích lý sự với nhau về hạnh phúc, nhưng ít ai hiểu được rằng hạnh phúc lớn nhất là hiểu được nhau"
Konstantin Paustovsky

Mùa thu, nhà soạn nhạc Êđua Grig thường về ở trong những khu rừng gần thành phố Becghen. Mọi khu rừng đều đẹp với bầu không khí phảng phất mùi nấm, với tiếng lá rì rào. Nhưng những khu rừng trên núi và gần biển mới thực là đẹp. Đứng ở đó ta nghe rõ cả tiếng sóng vỗ bờ. Sương mù và biển cả thường xuyên tràn vào và vì khí ẩm quá nhiều nên rêu mọc rậm rịt. Rêu từ trên cành cây xõa dài trên mặt đất như những mớ tóc xanh.

Saturday, September 8, 2012

Hoa ti gôn

Truyện ngắn của nhà văn Thanh Châu đăng trên tuần báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy, ngày 27/9/1937


"… Hoa leo ti gôn sắc đỏ, sắc hồng, sắc trắng năm nào cũng vậy, một mùa tàn lại một mùa nở. Nó chẳng giống lòng bất trắc của con người…" 
KHÁI HƯNG (Gánh hàng hoa)