Wednesday, November 30, 2016

Quê Hương - Chùm Khế Ngọt!



Nếu chúng ta có tinh thần của loài chim di cư, chúng ta sẽ sát cánh bên nhau!
Tôi quê nội ở Nghệ Tĩnh, quê ngoại ở (trấn) xứ Kinh Bắc và sinh ra ở thị xã Bắc Ninh, tỉnh Hà Bắc. Hồi còn nhỏ, do hoàn cảnh chiến tranh, điều kiện khó khăn… khi thì tôi sống với cha ở bộ tư lệnh quân chủng Phòng Không-Không Quân ở Hà Nội, ngay gần khu vực nhà tôi ở hiện nay, khi thì ở với mẹ ở th ị xã Bắc Ninh, khi thì với bác ở Bắc Giang,tỉnh Hà Bắc... Trong thời gian sống với cha ở Hà Nội, vào những ngày nghỉ tôi thường được cha cho về Hà Bắc thăm mẹ, hoặc cha tôi về thăm chúng tôi nếu tôi đang sống cùng với mẹ. Sau đó cha đưa chúng tôi đi chơi thăm họ hàng, cánh đồng làng Nưa và bờ sông Cầu để ngắm nhìn trời mây, bơi lội...Vào cuối thu, đầu  đông khi thấy những đàn chim bay về phương Nam để tránh rét theo hình chữ V, cha tôi thường giảng giải những lý lẽ khoa học mà những đàn chim này đã áp dụng để tiết kiệm sức lực khi phải bay đi thật xa. Mỗi khi một con chim vỗ đôi cánh của mình, nó tạo ra một lực đẩy cho con chim bay ngay sau nó. Bằng cách bay theo hình chữ V, đàn chim tiết kiệm được 71% sức lực so với khi chúng bay từng con một. Cha tôi thường nói: " Thật bất hạnh cho những ai phải sống cô độc, chẳng giúp đỡ ai và cũng chẳng được ai giúp đỡ...". Giờ đây tôi đã lớn, đủ hiểu biết để suy ngẫm lại những lời dạy của cha năm nào, tôi lại dạy cho con tôi những bài học xưa như trái đất này.
Khi là thành viên của một nhóm, người ta cùng chia sẻ những mục tiêu chung, người ta sẽ đi đến nơi họ muốn nhanh hơn và dễ dàng hơn vì họ đang đi dựa trên sự tin tưởng lẫn nhau.
Mỗi khi một con chim bay lạc khỏi hình chữ V của đàn, nó s ẽ cảm thấy sức trì kéo và những khó khăn của việc bay một mình. Nó sẽ nhanh chóng trở lại đàn để bay theo hình chữ V như cũ, và được hưởng những ưu thế của sức mạnh từ bầy.
Nếu chúng ta cũng có sự cảm nhận tinh tế của loài chim di cư, chúng ta sẽ chia sẻ thông tin với những người cũng đang hướng đến cùng một mục tiêu như chúng ta.
Khi con chim đầu đàn mỏi mệt, nó sẽ chuyển sang vị trí bên cạnh và một con chim khác sẽ dẫn đầu.
Chia sẻ vị trí lãnh đạo sẽ đem lại lợi ích cho tất cả, và những công việc khó khăn nên được thay phiên nhau đảm nhận.
Tiếng kêu của bầy chim từ đằng sau sẽ động viên những con đi đầu giữ được tốc độ của chúng.
Những lời động viên sẽ tạo nên sức mạnh cho những người đang ở đầu con sóng, giúp họ giữ vững tốc độ, thay vì để họ mỗi ngày phải chịu đựng áp lực công việc và sự mệt mỏi triền miên.
Cuối cùng, khi một con chim bị bệnh hay bị thương và rơi xuống, hai con chim khác sẽ rời khỏi bầy để cùng xuống với con chim bị thương và bảo vệ nó. Chúng sẽ ở lại cho đến chừng nào con bị thương lại có thể bay hoặc là chết, và khi đó chúng sẽ nhập vào một đàn khác để tiếp tục bay về phương nam.
Nếu chúng ta có tinh thần của loài chim di cư, chúng ta sẽ sát cánh bên nhau khi khó khăn.
Chính vì vậy mà giờ đây tôi cùng các bạn đã từng quen biết ở khắp mọi nơi chứ không riêng gì Hà Bắc, Hà Nội, Liên Xô, Sài Gòn… vẫn giữ được mối quan hệ thân thiết, như những chú chim di cư. Dù chúng tôi hiện nay mỗi người một phương. Một số người ở lại xây dựng quê hương Hà Bắc yêu dấu của chúng tôi, một số người lập nghiệp ở nước ngoài, Châu Âu... Nhưng nhiều hơn cả là ở Hà Nội. Hàng năm chúng tôi vẫn tổ chức đi thăm các  thầy  cô giáo của chúng tôi.
… Hiện nay đa số chúng tôi sống ở Hà Nội, nhưng những người xuất thân từ quê hương Hà Bắc vẫn nhớ quê nhà. Tôi vẫn nhớ câu chuyện cổ của ông ngoại tôi để nhắc nhở chúng tôi đừng quên nơi chôn rau, cắt rốn, họ hàng ruột thịt, hàng xóm, láng giềng... Nếu không yêu quê hương, làng xóm, người thân, h ọ hàng, ruột thịt…sẽ có ngày mắc lỗi như Thu Hồ Tử:
Thu Hồ Tử người nước Lỗ cùng với Khổng Tử, cưới vợ mới được vài ngày đã được vua bổ đi làm quan xa ở nước ngoài, sau 5 năm mới xin phép về thăm quê nhà. Gần tới nhà ông quan trẻ tuổi tài ba này thấy 1 thiếu nữ rất xinh đẹp đang hái dâu bên đường. Thu Hồ Tử xuống xe thả lời ong bướm, nhưng thiếu nữ vẫn hái dâu như không biết.
Hồ Tử nói:
- Em có làm tận lực cũng không bằng 1 năm được mùa. Hái dâu hết sức, cả đời cũng không bằng có chồng làm quan. Ta là quan lớn, vàng bạc đầy nhà, nàng lấy ta thì việc gì phải hái dâu cơ cực nữa?
Người phụ nữ ấy nhìn Thu Hồ Tử thái độ rất khinh bỉ.
Hồ Tử về nhà lạy mẹ, đến khi vợ ra gặp thì ông quan tài ba trẻ tuổi chỉ muốn độn thổ, bởi vì vợ ngài chính là cô gái hái dâu lúc nãy. Lúc này vợ Hồ Tử mới dạy cho 1 bài học:
- Chàng đi làm quan 5 năm mới về, đáng lẽ phải vội vã về thăm mẹ, gặp vợ. Vậy mà chỉ thấy 1 người đàn bà dọc đường , chả biết chồng con người ta thế nào mà đã lên tiếng chòng ghẹo, chẳng biết gì đến mẹ, chẳng thiết gì đến vợ. Quên mẹ thì bất hiếu, ham sắc thì lòng dâm, mê dục thì bất nghĩa, bất nghĩa thì cai trị bất minh, người như thế sao gọi là quan tài giỏi-chồng quý được!
V ì Thu H ồ Tử không nhớ quê hương, người thân…m à xảy ra chuyện đau lòng như v ậy!
Quê hương tôi có món rau muống ăn thường xuyên, cứ vài ngày không có rau muống là lại thèm. Bạn có thể thấy bình thường, nhưng những ng ười từng xa quê lâu năm như chúng tôi, thì rau muống là món đặc sản vô cùng quý hiếm. Bạn hãy thử hình dung 5 năm đại học ở xứ lạnh, các loại rau  bình thường ở đó như bắp cải, c à rốt … đã là khó khăn rồi, rau muống thì chỉ có trong mơ mà thôi.
Thật may mắn cho chúng tôi, khi Việt Nam mở cửa, nhiều nước trên thế giới  thông thương, mà người ta gọi là thế giới phẳng… thì cũng là lúc chúng tôi đã tốt nghiệp đại học và nghiên cứu sinh. Lúc n ày ngoài học bổng chúng tôi còn có thể làm thêm. Vì vậy, món đặc sản rau muống đôi khi đã trở thành sự thực trong bữa ăn của chúng tôi, chứ không còn chỉ là hình ảnh trong giấc mơ cháy bỏng  của  thời  sinh viên nữa! Giờ đây mỗi khi các bạn tôi ở nước ngoài về thăm quê hương là chúng tôi lại cùng nhau thưởng thức món ăn mà trong một thời gian dài, chúng tôi chỉ có thể chiêu đãi nhau bằng hình ảnh trong trí tưởng tượng mà thôi!!!
Mặc dù kinh tế đã khá hơn, nhiều chuyện ăn uống, tiêu pha, thu nhập…m à ngày xưa chỉ có trong mơ, thì nay đã thành sự thật. Nhưng tôi vẫn nhớ chuyện mơ ước của những thanh niên dù nghèo mà lạc quan và luôn vui vẻ, yêu đời. Ngày đó, trong công viên có một đôi tình nhân sánh vai nhau chuyện trò vui vẻ. Chàng trai nói:
- Hàng đêm, anh đều nằm mơ thấy mỗi tháng mình kiếm được một ngàn đô(1) giống như bố của anh.
- Bố anh kiếm được một ngàn đô mỗi tháng cơ à? - Cô gái hết đỗi ngạc nhiên.
- Không, bố anh cũng nằm mơ giống anh.
Ước mơ của tôi là có tiền!
1   1-    Ngày đó 1000 USD là số tiền rất lớn!


Monday, October 10, 2016

HẠNH PHÚC Ở ĐÂU?




Xin hãy nhớ rằng hạnh phúc của bạn nằm ngay trong tâm hồn bạn!
 Loài người đã bị trừng phạt như thế nào?
Nói đến chuyện loài người bị trừng phạt người ta thường hay nghĩ đến chuyện ông Adam và bà Eva trong Kinh Thánh, hoặc nghĩ tới chuyện nàng Pandore trong thần thoại Hy Lạp. Nhưng đó là chuyện xưa rồi ai mà chẳng biết. Tuy nhiên chuyện Quỷ đã trừng phạt loài người thì chưa hẳn ai cũng biết. Chuyện là thế này, một ngày kia khi Quỷ Vương quyết định trừng phạt loài người, Quỷ Vương bèn họp tất cả quần thần và bàn cách trừng phạt. Nhưng các hình phạt kiểu cũ kia chưa ăn thua. Cho dù con người có thể phải chết, phải lao động cực nhọc, phải mang bệnh tật... nhưng họ vẫn cứ hạnh phúc bên nhau. Vì vậy Quỷ Vương quyết định sẽ giấu hạnh phúc của loài người đi, để họ phải bất hạnh khổ đau. Nhưng giấu ở đâu bây giờ?
Giấu ở trên núi cao? Không được! Vì đỉnh núi cao nhất quả đất này con người đã chinh phục từ lâu.
Giấu ở đáy biển sâu? Con người đã có nhiều loại tầu lặn hiện đại và các thiết bị trục vớt sẽ tìm thấy.
Giấu ở trên mặt trăng? Con người đã lên mặt trăng từ thế kỷ 20 rồi.
….  
Cuối cùng một con quỷ thông thái bậc nhất đã hiến kế: “Chúng ta sẽ giấu Hạnh Phúc của loài người ở trong chính tâm hồn của chúng.”

Thế là từ đó mỗi khi đi tìm hạnh phúc, xây tổ ấm gia đình, nhiều người cứ phải nhớn nhác đi tìm kiếm khắp nơi. Vậy mà hạnh phúc như vẫn ngoài tầm tay. Trong khi tìm khắp chỗ này, chỗ nọ… thì họ đâu có biết rằng nó ở ngay trong tâm hồn của họ!
Có mấy mẩu chuyện cười “Tìm kiếm không đúng chỗ” được kể như thế này:
+Một người hàng xóm thấy Nasruddin quỳ gối và chống tay đang tìm kiếm một vật gì đó liền hỏi:
-Thưa thầy thầy đang tìm gì đó?
-Tôi tìm chìa khóa của tôi.
Cả 2 cùng quỳ gối để tìm, sau hồi lâu người hàng xóm hỏi:
-Thầy đã mất chìa khóa ở đâu?
-Ở trong nhà tôi.
-Chúa ơi, tại sao thầy lại tìm kiếm ở đây?
-Bởi vì ở đây sáng sủa hơn!
+Lần khác, người ta thấy Nasruddin ngồi trên lưng lừa phóng vun vút trên con đường làng. Mọi người hỏi, thì Nasruddin trả lời:
-Tôi đi tìm con lừa của tôi.
+Còn một bà nọ thì vào cửa hàng bán mũ, sau một lúc lâu và vất vả tìm kiếm, bà  ra với chiếc mũ vừa ý trong tay. Nhưng khi đến quầy thanh toán tiền thì nhân viên nhà hàng đã vui vẻ trả lời:
     - Thưa bà! Bà không phải trả một xu nào cả, vì đây chính là chiếc mũ bà đã mang vào.
  Có thể nhiều người cũng đang đi tìm chìa khóa hạnh phúc gia đình ở ngoài như vậy. Trong khi hạnh phúc ở trong chính gia đình người ta, cũng như Nasruddin đi tìm chìa khóa ở bên ngoài trong khi đánh rơi ở trong nhà, tìm lừa trong khi chính mình đang cưỡi trên lừa. Cũng như người đàn bà nọ đi tìm mua chiếc mũ ở cửa hàng, trong khi chiếc mũ vừa ý nhất lại đang trong tay mình và là của mình.
Bàn tay ta làm nên hạnh phúc



Cứ thấy ánh sáng hào nhoáng văn minh là như con thiêu thân đâm rầm vào. Rồi lăn ra chết! Nơi Tivi, nơi quảng cáo, nơi các đua đòi theo sức ép... Phải làm thêm giờ, phải kiếm thêm tiền, phải có xe xịn, phải có nhà sang... Nhiều thứ phải lắm. Khiến gia đình bị bỏ rơi hoang tàn, rồi cũng từ đó mà sinh ra một xã hội rối loạn như đang thấy hiện nay. Bao nhiêu bài khảo luận về tội ác, về băng đảng, về xì ke ma túy, sẽ chẳng ăn thua gì, một khi cái rễ nằm ngay tại trong mỗi gia đình đã bị cắt đứt.
Bạn thân mến! Bạn có biết rằng những quốc gia hạnh phúc nhất hành tinh lại là những quốc gia nghèo?
Quốc gia hạnh phúc nhất 2015: Colombia
Colombia vốn nổi tiếng về những món ăn ngon, tinh thần lạc quan, do vậy không có gì ngạc nhiên khi đất nước này trở thành quốc gia hạnh phúc nhất thế giới. Theo một cuộc khảo sát gần đây của Hiệp hội Quốc tế WIN/ Gallup, đất nước Nam Mỹ đứng đầu danh sách những quốc gia hạnh phúc nhất thế giới. Cuộc khảo sát tiến hành tham khảo người dân ở 54 quốc gia và đánh giá người Colombia hạnh phúc gấp đôi so với những công dân nước khác.
Brazil và Peru cũng nằm trong số các nước Mỹ Latinh được liệt kê trong top 10 của hạnh phúc nhất trên thế giới, với các vị trí tương ứng là thứ ba và thứ tám.
Trong khi đó trong bảng danh sách các quốc gia theo thu nhập thì Braxin đứng thứ 76 và Pê-ru đứng thứ 83. (Danh sách quốc gia theo GDP (PPP) bình quân đầu người của Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế 2015 thì Colombia thứ 86 với 13,847 Đô la quốc tế, Brasil thứ 76 với 15,615 Đô la quốc tế và Peru thứ 90 với 12,195 Đô la quốc tế)
Những quốc gia hạnh phúc nhất 2016:
Việt Nam đã vượt Anh và Mỹ trong bảng xếp hạng các quốc gia có chỉ số hạnh phúc cao nhất thế giới, mới được công bố ngày 21.7
Một bảng xếp hạng các quốc gia hạnh phúc bền vững nhất thế giới có tên là Happy Planet Index (chỉ số Hành tinh Hạnh phúc) vừa được công bố ngày 21.7, trong đó Việt Nam lọt top 5.
Người Việt Nam nghèo, lao động vất vả nhưng hạnh phúc!
 Happy Planet Index được Quỹ Kinh tế mới xuất bản, không đánh giá các thang đo kinh tế thuần túy. Thay vào đó, họ xếp hạng sự hạnh phúc của các quốc gia dựa trên việc người dân cảm thấy hạnh phúc như thế nào với số lượng tài nguyên môi trường mà nước đó sử dụng.
Sự hạnh phúc của một quốc gia được đo bằng các yếu tố liên quan đến sức khỏe, tuổi thọ và bất bình đẳng xã hội và được chia ra theo tác động của quốc gia này với hệ sinh thái.
Trong khi nhiều nước Mỹ Latinh đứng đầu danh sách, các nước phương Tây xếp hạng kém hơn. Anh chỉ đứng thứ 34, trong khi Mỹ đứng thứ 108.
Dưới đây là 10 quốc gia hạnh phúc nhất thế giới: 
1-Costa Rica, 2-Mexico, 3-Colombia, 4-Vanuatu, 5-Việt Nam, 6-Panama, 7-Nicaragua, 8-Bangladesh, 9-Thái Lan, 10-Ecuador
 
Trần Quang Minh i vàng

Monday, September 26, 2016

Tình Bạn!



T ình bạn đi đến đâu thì mọi sự tốt lành đi theo đến đó!!!

Chuyến đi chơi vừa qua của hội chúng ta đã thành công tốt đẹp! Về tới Hà Nội, anh Dương DC còn qua tận nhà để hướng dẫn mẹ tôi sử dụng, nhận biết món Yến chất lượng cao, … như thế nào…! Thấy con trai vui sướng, mẹ tôi rất quan tâm, hỏi thăm nhiều về chuyến đi và rút ra kết luận:
- Kỷ niệm 40 năm này là của các anh, các chị lớp trên, cho nên bọn lớp con nó mới không chịu đi!
Tôi cáu:
- Mẹ chả hiểu gì hết! Nếu ai cũng nghĩ như mẹ, sang năm kỷ niệm 35 năm ra trường của lớp con, thì tất cả các anh chị các lớp khác không đi, chỉ để mình lớp con đi thôi à?
Bà già chịu thua luôn! Được thể tôi kể chuyện Cái Bẫy Chuột:
Một con chuột nhìn qua vết nứt của vách tường và trông thấy một bác nông dân cùng với vợ đang mở một chiếc hộp. ” Hẳn là có đồ ăn gì trong hộp?“. Con Chuột Tự hỏi. Nhưng liền sau đó, nó hốt hoảng khi phát hiện ra đó lại là cái bẫy chuột..
Chuột ta bèn chạy ra ngoài vườn và la làng la xóm: “Có một cái bẫy chuột trong nhà! Có một cái bẫy chuột trong nhà!
Chị gà cục ta cục tác chạy tới:  Chú Chuột này, đây quả thật là mối lo ngại ghê gớm đối với chú, nhưng nó chẳng phiền hà gì với tôi. Tôi không thể nào bị vướng một cái bẫy chuột”
Tôi sẽ cầu nguyện cho chú!
 
Chuột quay sang nói với anh Heo với vẻ lo lắng: “Anh Heo ơi, trong nhà ta có một cái bẫy Chuột”. Anh Heo tỏ ra thông cảm: “Tôi rất lấy làm tiếc, cậu em ạ! Tôi chẳng thể làm gì được, nhưng tôi sẽ cầu nguyện cho chú”.
Chuột chạy tới bác Bò tỉ tê. Bác Bò một lần nữa trấn an: “Tôi rất hiểu cậu, nhưng tôi chẳng thể giúp gì”. Chuột lẳng lặng bước vào nhà. Lòng buồn thỉu, buồn thiu! một mình nhìn cái bấy chuột tàn nhẫn của bác nông dân.
Thể rồi đêm nọ, tiếng sập bẫy vang lên trong nhà. Vợ của bác nông dân chạy tới để xem có bắt được con chuột nào không. Trong đêm tối, loạng chà loạng choạng, bà đã bị một con rắn độc cắn khi bà mon men tới cái bẫy vốn đang sập vào đuôi con rắn.
Bác nông dân nhanh chóng đưa vợ đi chữa bệnh. Khi về nhà, bà vẫn bị sốt, vì thế bác nông dân bắt chị Gà làm thịt để nấu cháo cho vợ.
Thế nhưng bệnh tình vợ ông cũng không giảm. Bạn bè, họ hàng ông và xóm giềng đã tới thăm hỏi, động  viên, giúp  đỡ…  gia đình. Để thiết đãi họ và đ có tiền trang trải thuốc men..., ông đã làm thịt anh Heo. Nhưng cuối cùng vì nọc rắn quá độc, sau nhiều ngày chống chọi gian kh, vợ ông đã qua đời. Nhiều người đến lễ tang và vì thế bác nông đan đã mổ thịt bác Bò để có đủ thức ăn đãi khách, những người đã rất quan tâm tới gia đình ông.
Góp nhặt
Vì vậy, một khi bạn nghe thấy ai đó đang gặp khó khăn dù chuyện đó chẳng ” ăn nhập” gì tới bạn, hãy nhớ rằng khi một người trong chúng ta gặp nguy khốn, nghĩa là tất cả chúng ta đều có nguy cơ gặp nguy khốn. Tất cả chúng ta đều đồng hành trên chuyến hành trình mang tên là cuộc đời. Hãy để mắt tới mọi người, luôn động viên và cùng họ vượt qua khó khăn!

A rể tôi đang ngồi chơi khoái chí cười to và yêu cầu tôi kể chuyện thêm, tôi liền hứng chí kể chuyện thực của chính mình thời 30 năm trước:
Tình bạn
Trong thời gian cấm rượu ở Nga. Có lần tôi vừa xếp hàng mua được một chai Andropopskaia Vodka, đang tràn ngập niềm vui, suy nghĩ miên man, vì thời đó rượu quý như máu, như sữa mẹ vậy . Trong lúc mồ hôi nhễ nhại vì nóng nực, ( Tôi học ở Bacu, mùa hè ở đây nhiệt độ lên tới 440 C) thì một bợm nhậu (alkogolic) tới làm quen và đề nghị tôi mở "bình sữa mẹ Nga" để đánh dấu kỷ niệm (otmetit) ngày tình bạn của chúng tôi nảy mầm. Thực tình tôi không muốn chút nào! Nhưng vì thông cảm với ông bạn rượu, tôi đành "cắt đi một khúc ruột" cho nguời bạn "nhất kiến chung tình này". Chúng tôi lấy chiếc cốc ở chỗ bán nước ga, xirô tự động và mỗi người 100gr. Trong lúc tôi tiếc ngẩn người, (thế là mất toi gần nửa bình sữa mẹ rồi còn gì) thì ông bạn mới của tôi hào hứng, vui vẻ kể cho tôi nghe câu chuyện về Tình Bạn mà tôi sẽ không bao giờ quên!
Chuyện kể rằng vào một đêm Giáng Sinh, do thức đêm mừng Giáng Sinh, nên sáng hôm sau một gia đình nọ ngủ r
ất sâu. Vì họ sống ở nơi hẻo lánh, nên rất ngạc nhiên khi th ức dậy họ thấy những dấu chân trên tuyết trước cửa nhà mình. Họ vội vàng đuổi theo những dấu chân trên tuyết và gặp một cụ già, ba thanh niên và một em bé. Chủ nhà hỏi:
-Cụ và các anh là ai? Tại sao đã đến nhà chúng tôi rồi mà lại không vào thăm chúng tôi?
Cụ già trả lời: Tôi là Chronos (Thần thời gian), còn đây là các con tôi Schatstlivo (Hạnh phúc), Zdarove (Sức khỏe), Bagatstvo (Giàu có)và cậu út Druzdba (Tình bạn). Tôi đem lại sự sống vĩnh cửu còn các con tôi thì đem lại Hạnh Phúc, Sức Khoẻ, Sung Túc và Tình Bạn cho những ai được chúng tôi ghé thăm.
Chủ nhà khẩn khoản mời: Xin cụ vào thăm nhà chúng tôi!
Chronos nói: “Chúng tôi định ghé thăm nhà các bạn, nhưng vì các bạn ngủ say quá, gọi mãi không được. Bây giờ tôi bận lắm. Tôi không thể quay lại nhà các bạn được”.
Chủ nhà quay sang cầu xin Schatstlivo, anh ta cũng bận không thể quay lại được. Zdarovie và Bagastvo cũng vậy, họ còn rất nhiều việc phải làm.
Khi đó chủ nhà mới bế chú bé Druzdba và rủ cậu bé về nhà mình chơi. Cậu bé vui vẻ nhận lời. Lúc này, cụ già Chronos mới nói với các con: “Nếu Tình Bạn - Druzdba quay lại, thì chúng ta cũng quay lại cùng với em.”
Đó là điều tất nhiên, bởi lẽ cậu bé cần có người lớn đi cùng. Hơn nữa cậu út bao giờ mà chả được cưng chiều nhất nhà phải không các bạn?

Xin Chúa Thánh Thần soi đường chỉ lối cho cậu út luôn vào thăm nhà các bạn! 
T ình bạn đi đến đâu thì mọi sự tốt lành đi theo đến đó!!!
P.S. Giờ đây tôi vẫn tiếc nuối, nhưng không phải tiếc 100gr “sữa mẹ Nga” đâu nhé! Mà tôi tiếc rằng đã không cưa đôi bình sữa mẹ cho người bạn và cũng là cho Tình Bạn đấy các bạn ạ!