Thursday, August 18, 2016

Công Cha - Nghĩa Mẹ!

Công cha như núi Thái Sơn  
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.



     Một lòng thờ mẹ, kính cha
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.
Vu lan (chữ Hán: 盂蘭, bính âm: Zhōngyuán Jié; sa. ullambana), còn được hiểu là lễ báo hiếu, là một trong những ngày lễ chính của Phật giáo (Đại thừa Bắc tông) và phong tục Trung Hoa.
Lễ này trùng với Tết Trung nguyên của người Hán, và cũng trùng hợp với ngày Rằm tháng 7 Xá tội vong nhân của phong tục Á Đông. Theo tín ngưỡng dân gian, là ngày mở cửa ngục, ân xá cho vong nhân nên có lễ cúng Cô Hồn (vào buổi chiều) cho các vong linh không nhà cửa không nơi nương tựa, không có thân nhân trên Dương thế để thờ cúng, và là ngày mọi tù nhân ở Địa ngục có cơ hội được xá tội, được thoát sanh về cảnh giới an lành. Vào "tháng cô hồn" (tháng 7 âm lịch), người Trung Quốc và người Việt Nam theo phong tục dân gian tin là tháng không may mắn và có những điều kiêng kỵ, cũng như là khuyến khích ăn chay và làm việc từ thiện. 
Xuất phát từ sự tích về Bồ tát Mục Kiền Liên đại hiếu đã cứu mẹ của mình ra khỏi kiếp ngạ quỷ, Vu Lan là ngày lễ hằng năm để tưởng nhớ công ơn cha mẹ (và tổ tiên nói chung) - cha mẹ của kiếp này và của các kiếp trước.
Theo kinh Vu Lan thì ngày xưa, Mục Kiền Liên đã tu luyện thành công nhiều phép thần thông. Mẹ ông là bà Thanh Đề đã qua đời, ông tưởng nhớ và muốn biết bây giờ mẹ như thế nào nên dùng mắt phép nhìn khắp trời đất để tìm. Thấy mẹ mình, vì gây nhiều nghiệp ác nên phải sanh làm ngạ quỷ, bị đói khát hành hạ khổ sở, ông đã đem cơm xuống tận cõi quỷ để dâng mẹ. Tuy nhiên do đói ăn lâu ngày nên mẹ của ông khi ăn đã dùng một tay che bát cơm của mình đi không cho các cô hồn khác đến tranh cướp, vì vậy khi thức ăn đưa lên miệng đã hóa thành lửa đỏ.
Cũng theo kinh Vu-Lan-bồn, Mục Liên quay về tìm Phật để hỏi cách cứu mẹ, Phật dạy rằng: "Dù ông thần thông quảng đại đến đâu cũng không đủ sức cứu mẹ ông đâu. Chỉ có một cách nhờ hợp lực của chư tăng khắp mười phương mới mong giải cứu được. Ngày rằm tháng bảy là ngày thích hợp để cung thỉnh chư tăng, hãy sắm sửa lễ cúng vào ngày đó".[1]
Làm theo lời Phật, mẹ của Mục Liên đã được giải thoát. Phật cũng dạy rằng: chúng sanh ai muốn báo hiếu cho cha mẹ cũng theo cách này (Vu-Lan-Bồn Pháp). Từ đó, ngày lễ Vu-lan ra đời.

Wikipedia



Nói tới lễ Vu Lan, hay còn gọi là lễ báo hiếu cha mẹ, tổ tiên, tôi lại nhớ hình ảnh một người cha Xô Viết. Câu chuyện tôi đọc đã lâu lắm rồi ở đâu đó:


Vào năm 19891 tại Armenia có một trận động đất lớn(8,2 độ richter) đã san bằng toàn bộ đất nước và giết hại hơn 30 ngàn người chỉ trong vòng bốn phút. Giữa khung cảnh hoảng loạn đó, một người cha vội chạy đến trường học mà con ông ta theo học ....toà nhà trước kia là trường học nay chỉ còn là đống gạch vụn ,đổ nát...
Sau cơn sốc , ông nhớ lại lời hứa với con mình:"cho dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa , cha sẽ luôn ở bên con!" Và nước mắt ông lại trào ra. Bây giờ nhìn vào đống đổ nát trước đây là trường học thì không còn hi vọng, nhưng trong đầu ông lại không thể xoá đi lời hứa với con, và ông đã hành động theo những gì mà trái tim ông mách bảo. Ông cố nhớ lại cửa hành lang mà ông vẫn đưa con đi học mỗi ngày, ông nhớ rằng phòng học con trai mình ở phía bên phải của trường. Ông vội chạy đến đó và bắt đầu đào bới.


Những người cha, người mẹ khác cũng chạy đến, và từ khắp nơi vang lên những tiếng kêu than: "Ôi, con trai tôi!", "Ôi, con gái tôi!" Một số người khác với lòng tốt cố kéo ông ra khỏi đống đổ nát, họ nói:
- Đã quá muộn rồi!
- Bọn trẻ đã chết rồi!
- Ông không còn giúp được gì cho chúng nữa đâu!
Với mỗi người, ông chỉ đặt một câu hỏi: "Anh có giúp tôi không?" Và sau đó, với từng miếng gạch, ông lại tiếp tục đào bới, tìm đứa con mình. Lúc này, có cả chỉ huy cứu hoả và ông này cũng cố sức đưa ông ra khỏi đống đổ nát:
- Xung quanh đây đều đang cháy và các toà nhà đang sụp đổ. Ông đang ở trong vòng nguy hiểm.Chúng tôi sẽ lo mọi việc, ông hãy về nhà đi!
Người đàn ông chỉ hỏi lại : "Ông có giúp tôi không?"
Sau đó là những người cảnh sát, họ cũng cố thuyết phục ông:
- Mọi việc đã kết thúc, ông có hiểu không? Ông đang gây nguy hiểm cho chúng tôi đấy, ông hãy về đi!
Đó là việc tốt nhất ông có thể làm lúc này đấy!
Và với cả họ, ông cũng chỉ hỏi: "Các anh có giúp tôi không?" Nhưng một lần nữa, ông cũng chỉ nhận được sự từ chối! Ông lại tiêp tục một mình vì ông hiểu rằng ông phải tự mình thực hiện lời hứa với con, dù con ông còn sống hay đã mất!
Ông đào tiếp...12 giờ ...24 giờ... mảng tường cuối cùng được lật ra, dây thần kinh ông lúc nay dường như đang căng ra, ông đang chờ đợi điều xấu nhất...Ông nghe tiếng con trai mình! Ông gọi lớn tên con: "Armand!" Tim ông như ngừng đập khi :
- Cha ơi, con đây! 




Và với một giọng tự hào, cậu bé bảo:
- Con đã nói với các bạn là đừng sợ vì nếu cha còn sống, cha sẽ cứu con! Và khi cha đã cứu con thì các bạn cũng sẽ được cứu. Cha đã hứa với con là dù trường hợp nào cha cũng luôn ở bên con, cha còn nhớ không? Và cha đã thực hiện được điều đó!
- Cha luôn ở bên con, con ạ! Nhưng cha muốn biết ở đó sao rồi?
-Tụi con còn lại 14 trên 33 cha ạ! Tụi con sợ lắm, đói, khát...nhưng bây giờ tụi con đã có cha ở đây, cha sẽ cứu bọn con, phải không cha?
- Ra đây đi con!
- Khoan đã cha! Để các bạn ra trước, con biết rằng cha sẽ không bỏ rơi con. Có chuyên gì xảy ra con cũng biết rằng cha luôn bên cạnh con .
Một cách tin tưởng, cậu bé nói với cha!

1-Nhiều tài liệu nói trận động đất này xảy ra vào 7-12-1988. Có tài liệu còn nói rõ lúc 7 giờ 41 phút ngày 7-12-1988



Tuy nhiên lễ Vu Lan là báo hiếu cha mẹ, nói đến người cha đáng kính rồi, không thể quên chuyện về người mẹ!
Trong Kinh Thánh và Kinh Phật đều có chuyện kể về đứa con hư, hình như cả hai câu chuyện này đều nhằm mục đích tôn vinh “Người Cha Nhân Từ”. Nhưng đã có người nhận ra được hình ảnh của “Người Mẹ” trong hai câu chuyện ngụ ngôn này...mặc dù trong cả hai câu chuyện không có lấy một từ “Mẹ”?!!!
Kinh Thánh Tân Ước có chuyện “Đứa Con Hoang Đàng”, Kinh Pháp Hoa nhà Phật (Còn gọi là Diệu Pháp Liên Hoa Kinh) cũng có chuyện tương tự, là chuyện “Đứa Con Nghèo Khó”. Cả hai đứa con hư này đều bỏ nhà ra đi và cả hai cùng trở về nhà. Tuy mỗi đứa một cách, nhưng cả hai đều trở về trong cảnh bần cùng và được những “Người Cha Nhân Từ” đón trong vòng tay yêu thương. 


Tại một viện nghiên cứu có người đã đặt ra câu hỏi:
- Trong hai bức tranh gia đình này, người con trẻ tuổi kiêu ngạo, tự cao tự đại dẫn đến bỏ nhà ra đi..., người cha thì nhân ái, người đày tớ thì tận tụy...nhưng tại sao không thấy nói gì về người mẹ nhỉ? Trong cả Kinh Tân Ước lẫn Diệu Pháp Liên Hoa Kinh đều không thấy nói gì về người mẹ của những đứa con hư...Người mẹ ở đâu nhỉ?
Có người cho rằng đó là vì các tôn giáo thường đề cao người đàn ông, có người thì cho rằng cách đây 2000 năm ai thèm quan tâm đến đàn bà cơ chứ... Nhưng người khác lại bắt bẻ, nếu như không coi trọng đàn bà thì tại sao người ta lại thờ Đức Mẹ?....Chẳng ai chịu ai....
Chỉ đến khi, ông Viện Trưởng đầy uy tín phát biểu, thì mọi người mới ồ lên, hiểu ra được cốt lõi của vấn đề. Ông Viện Trưởng đáng kính đã trả lời cho mọi người bằng một câu hỏi như sau:
- Nếu như những đứa con hoang đàng ấy còn có mẹ, thì liệu chúng có bỏ nhà ra đi như thế không?

Saturday, August 13, 2016

Quyền lực của thần Chết, Thần y…?



Chúng ta tha thứ cho nhau vì Chúa đã tha thứ chúng ta trước




 Một thanh niên con nhà quyền quý nọ đã theo bạn xấu chơi bời. Đầu tiên cậu ta nhậu nhẹt tưng bừng. Nhưng rồi cũng tới lúc cồn không đủ cho cảm giác mạnh, thế rồi cậu ta chuyển sang ma túy và bị nghiện hút, từ đó chuyển sang chích…và rồi cậu đã nhiếm virus HIV. Cho tới một ngày, vì thấy sức khỏe của con trai suy sụp, gia đình đưa cậu đi khám! Mọi người tá hỏa vì cậu đã mắc đủ thứ bệnh nan y! Có người khuyên nên đưa cậu đến với Chúa, Ngài rất thương yêu và sẽ tha thứ những kẻ lầm lỗi, khi họ đã biết ăn năn… Thật là tuyệt vời, khi chàng trai trẻ nhận ra được lỗi lầm của mình và quyết tâm cải tà quy chính! Thế rồi Chúa đã tha thứ,  khiến chàng trai rất tự tin!
Chàng đến gặp thần Y  Asclepius, thần Y hứa sẽ chữa lành cho cậu, thần chết Thanatos cũng động lòng thương và hứa sẽ không vội vã đón cậu …


Xếp hàng vào cúng tiến thần Y
Câu chuyện coi như đã kết thúc tốt đẹp, nhưng có sự việc tưởng chừng như không thể đã xảy ra. Chàng trai đáng thương của chúng ta đã chết tại một bệnh viện lớn ở thủ đô Hà Nội, vì không được cứu chữa kịp thời!!! Vô cùng ngạc nhiên! Khi về thế giới bên kia chàng đã căn vặn thần Y: “ Sao ngài không thực hiện lời hứa chữa bệnh cho tôi?”; Thần Y ngạc nhiên: “Ta đã ban quyền năng cho các bác sĩ chuyên ngành chữa bệnh cho ngươi, nhưng ngươi đâu có gặp họ?”… Quá khó hiểu, chàng trai yêu cầu thần Y giải thích, ngài ôn tồn: “Ngươi cứ ỳ ra ở chỗ làm thủ tục nhập viện, chứ không chịu vào gặp các bác sĩ chuyên môn, vậy thì ai có thể chữa bệnh cho ngươi?”

Thanatos là thần Chết trong thần thoại Hy Lạp. Vị thần này một đôi cánh và thường mang theo một lưỡi hái để cắt đứt đời người.
Chàng trai chất vấn thần Chết: “Cớ sao ông dám qua mặt cả thần Y và Chúa?”. Thần Chết giãi bày: “Ta thấy cậu nằm xếp hàng ở hành lang, tội nghiệp quá! Vì vậy ta không đành lòng để cậu ở lại dưới đó, ta buộc phải đón …”
Chàng hỏi Chúa: “ Người đã tha tội cho con rồi? Sao Người lại vội gọi con về, con còn phải đền tội  rất nhiều ở dưới đó? …”; Thiên Chúa buồn rầu trả lời:
- Nếu con vượt qua được thủ tục hành chính, vào gặp các bác sĩ khi con còn sống, thì họ đã chữa lành cho con rồi. Ta đã tha tội cho con, thần Y đã hứa chữa bênh  cho con! Thần Chết cũng rất thương con! Nhưng thủ tục hành chính  không tha cho con! 

Cũng có lúc thần Chết vì tình yêu thương mà đón chúng ta đi nhẹ nhàng chứ không dùng lưỡi hái cắt đứt đời người
 Chuyện như đùa, nhưng khi tôi phải vào bệnh viện và phải vượt qua những thủ tục  đáng sợ, thì tôi đã hiểu ra rằng đây không phải là chuyện đùa. Quả thực là như vậy! Tôi vào cấp cứu ở bệnh viện 19-05-2016 vì bị ung thư thực quản, tôi không ăn uống gì được và ngạt thở. Em tôi là bác sĩ ở đây, vì vậy các bạn của em đã giải quyết rất nhanh. Thế rồi thật may mắn, do hợp thuốc nên sau khi truyền hóa chất lần 1 vào ngày 14-06-2016, tôi đã bắt đầu ăn, uống được qua thực quản. 20-06-2016 bác sĩ dã cho tôi về để 06 hoặc 07-07-2016 trở lại bệnh viện để truyền hóa chất đợt 2.

Gánh nặng thủ tục hành chính

Đến hẹn tôi mang theo giấy hẹn của bác sĩ tới bệnh viện. Thật bất ngờ, tôi được biết phải qua phòng khám để làm giấy tờ nhập viện từ đầu, chứ không phải cứ thế mà vào khoa ung bướu với giấy hẹn của bác sĩ điều trị.
Tại phòng khám lại nảy sinh đủ thứ!!! Giấy ra viện đâu? Lạ thật! Nếu chưa ra viện sao có giấy hẹn khám lại? Hóa đơn thanh toán viện phí lần trước đâu? Thật khó hiểu! Nếu chưa thanh toán, sao có giấy ra viện?...Tôi hỏi 1 chị cán bộ của bệnh viện, chị là hàng xóm của tôi và là bạn của em tôi: “Tại sao họ đòi em những thứ giấy tờ kỳ quặc?...”! Chị cười: “Thủ tục họ yêu cầu thì biết làm thế nào? Cứ chấp nhận thôi, làm gì được? Chị chỉ giúp làm nhanh hơn các thủ tục, chứ không bỏ qua được đâu!”. Rồi bà chị khoái chí véo tai tôi, cười rõ to: “ Học cho lắm vào! Bây giờ cu cậu đã hiểu thủ tục hành chính nghĩa là gì chưa? Hành là chính ông em ạ!”...

Hành là chính
 Thời gian làm thủ tục hành chính để nhập viện trở lại khoa ung bướu mất 3.5 ngày. Nhưng đừng vội mừng! Còn thêm 1 ngày để thuê giường, phòng, đồ dùng…cho bênh nhân. Trong lúc chờ dợi và “chạy” thủ tục, nhiều người cho biết họ còn vất vả hơn tôi rất nhiều. Vì họ ở xa, lại không có người nhà ở bệnh viện. Mỗi khi bị hỏi đến những thứ giấy tờ kỳ quặc, họ lại phải về quê xa tìm kiếm để “báo cáo”. Họ không có người để hỏi xem còn phải làm gì nữa đây…
Nhưng rồi khó khăn cũng qua đi! Tôi chỉ mất 3 ngày cho cả đợt điều trị hóa chất thứ 2 này. Đúng ra là 3.5 ngày, vì còn ½ ngày làm giấy ra viện, thanh toán viện phí… 
Ôi! Thủ tục hành chính! Sao mà đáng sợ…!!!

Saturday, June 25, 2016

Món quà của Thượng Đế!

Ảnh tại giường bệnh 5-6-2016.
Lạc quan, vui vẻ sẽ chiến thắng bệnh tật!!!
 Tôi bị ung thư thực quản, vì vậy những người thân rất buồn và lo cho tôi, nhưng tôi vẫn luôn vui vẻ động viên mọi người. Thế rồi các bác sĩ khoa ung bướu, bệnh viện Bạch Mai đã truyền hóa chất lần 1 cho tôi để trị bệnh. Vì truyền hóa chất xong rất mệt, nên mẹ tôi đã già 80 tuổi phải tất tả chạy lo cho tôi, thương mẹ vất vả tôi đã khóc! Cậu thanh niên chăm sóc người nhà cùng phòng tôi ngạc nhiên:
- Tại sao anh lại khóc? Mọi khi anh vui vẻ, lạc quan lắm cơ mà?
Tôi trả lời, rằng năm 1995 tôi đã bị u não, 2007 lại bị u phổi và đã vượt qua nhẹ nhàng, giờ đây u thực quản chả là cái gì với tôi. Tôi khóc vì thương mẹ già vất vả mà thôi!
Cậu thanh niên nói rằng chỉ thích tôi nói chuyện vui, động viên mọi người thôi. Nhân lúc các y, bác sĩ vào khám hàng ngày, tôi liền kể:

Xin thầy thuốc chớ dùng tay!
Có một người tiều phu, gánh một gánh củi ra chợ bán. Vì không cẩn thận, gánh củi va chạm vào người ông thầy thuốc. Ông thầy thuốc nổi giận lôi đình, giơ gậy lên đánh tiều phu. Người tiều phu đặt gánh củi xuống, quỳ lại ông thầy thuốc:
- Trăm lạy ông, nghìn lạy ông. Ông dùng chân đá đạp tôi chứ xin ông đừng dùng tay.
Có người hỏi vì sao, người tiều phu nói:
- Dùng chân đá, chưa chắc tôi đã chết. Còn nếu dùng tay của ông ta thì mạng sống của tôi coi như đã đứt rồi!
Bác sĩ là bạn của em tôi cười lớn: "Tinh thần của anh vui vẻ, lạc quan như thế thì dù bệnh có hiểm nghèo đến mấy cũng chẳng sao đâu! Anh sẽ khỏe thôi, cứ yên tâm!"

Mọi người yêu cầu tôi tiếp tục, tôi kể tiếp:

Có một ngày thần Zeus gặp thần Dịch Hạch trên đường cùng đi tới một thành phố. Zeus hỏi:
- Ông định đến đó làm gì?
- Thưa ngài tôi đến đó để lấy đi 5000 mạng người!
Sau một thời gian, trận dịch hạch đã tràn qua thành phố nọ và sau đó là hơn 10 000 người chết. Zeus nổi giận lôi đình, quát hỏi thần Dịch Hạch:
- Tại sao ngươi dám lừa dối cả ta? Hơn 10 000 người đã chết chứ đâu chỉ có 5000 như lời ngươi nói với ta?
Thần Dịch Hạch thưa:
- Tôi đâu dám lừa dối bề trên! Quả thực tôi chỉ lấy đi 5000 sinh mạng, còn lại là do Sợ Hãi và Khiếp Đảm ạ!
Cậu thanh niên cùng mọi người khoái chí và cùng thống nhất với nhau rằng "chúng ta sẽ không để cho Sợ Hãi và Khiếp Đảm lộng hành, chúng ta sẽ chiến thắng!"

Nhưng mọi người thấy vẫn chưa đủ nên tôi tiếp chuyện:
Ngày xưa có một ông lão ở gần cửa ải mất một con ngựa. Có người đến thăm phàn nàn cho sự rủi ro. Ông đáp : “Biết đâu chuyện mất ngựa chẳng là điều may?” Vài ngày sau, con ngựa cũ trở về lại rủ về được một con ngựa Hồ rất hay. Có người cho đó là điều may mắn. Ông nói : “Chưa hẳn được ngựa là may đâu?” Ông có đứa con trai, thấy ngựa Hồ hay, liền bắt cưỡi thử, chẳng may bị ngã ngựa gãy chân. Nhiều người cho rằng xui xẻo. Ông lại nói chưa biết chừng đây là điềm báo trước điều phúc cho gia đình ông. Một thời gian sau, giặc Hồ tràn sang nước ông. Theo lệnh vua, các trai tráng trong làng đều phải sung vào cơ ngũ đi dẹp loạn, 10 người chỉ sống sót được một. Con trai ông vì bị gãy chân chưa lành nên được miễn dịch, nhờ đó mà thoát chết, gia đình ông được an toàn. Nên việc họa phúc không biết  đâu mà ngờ được.
Căn bệnh của chúng ta biết đâu lại là mối phúc lớn thì sao?
Mọi người tán thưởng, còn cậu thanh niên nói:
- Như thế có nghĩa là chưa biết phúc họa ra sao? Không phải chắc chắn sẽ là có phúc!

Để thỏa mãn chàng trai trẻ tôi kể tiếp câu chuyện:
 Một ngày kia có một người cầu xin với Chúa. Anh ta xin có được một cây hoa thật đẹp và một con bướm xinh. Anh ta cầu nguyện liên lỷ, vì thế Chúa đã gửi đến cho anh một cây xương rồng gai góc và một con sâu xấu xí. Anh ta buồn rầu và không hiểu lời cầu xin của anh ta có điều gì là nhầm lẫn không. Sau đó anh ta đã nghĩ có thể là Chúa có quá nhiều người để chăm sóc để suy nghĩ rồi. Nên anh ta quyết định không đặt câu hỏi với Chúa nữa.
Cây Xương Rồng gai góc này sẽ
 trổ hoa tuyệt đẹp!
Hoa Xương Rồng



















Một thời gian sau, anh ta đi kiểm tra lại những lời cầu xin của anh ta mà anh cho là đã bị lãng quên. Thật bất ngờ, điều làm anh ngạc nhiên là từ những cành gai xấu xí của cây xương rồng giờ trổ ra những bông hoa tuyệt đẹp đang nở. Và con sâu khó coi ngày trước bây giờ đã lột xác thành con bướm cực kỳ xinh đẹp.


Con sâu này sẽ lột xác thành bướm!
Con bướm xinh đẹp này được
 lột xác từ một con sâu xấu xí!
                                                                       

Hôm nay có thể là những cành gai, những con sâu xấu xí…., ngày mai có thể là những bông hoa tuyệt đẹp, những con bướm xinh duyên dáng...


Thiên Chúa luôn cho chúng ta những điều tốt nhất, nhưng nhiều khi bạn không nhận ra điều tốt đẹp đó mà thôi!