Đang lúc bận rộn, bọn bạn tống cho, bảo đọc đi: 3 tập “50 sắc thái” và 5 tập “Mật mã Tây Tạng”.
Tranh thủ đọc, giữa hối hả những chuyến đi, giữa bộn bề tài liệu, thôi thúc của bài viết, réo rắt của điện thoại, cơ man nào là hội nghị, kế hoạch, tọa đàm... Tóm lại, đành phân thân ra để một nửa sống cuộc sống thực – “đại thuyết”, gồm toàn những chuyện “bếp núc” và một nửa sống cuộc sống của sách vở - “tiểu thuyết”, chỉ toàn những chuyến phiêu lưu, cạm bẫy, yêu đương, sống và chết...
Chợt thấy nhói nhói đau, biết đến bao giờ chúng ta mới có những bộ tiểu thuyết dã sử cho xứng với lịch sử của cha ông?! Hoàng Thành bị chôn vùi dưới đất cũng đã được khai quật, kinh thành Huế vẫn còn những chân cột đá, tường rêu, lăng tẩm cổ... Chẳng lẽ những câu chuyện bi tráng trong quá khứ của cả dân tộc lại không thể sống một lần nữa dưới ngòi bút của ai đó, một ai đó phải làm được việc này chứ nhỉ?!
Đọc lại “Đất rừng phương Nam” của
Đoàn Giỏi, “
Tuổi thơ dữ dội”* của
Phùng Quán, “Đảo hoang” của Tô Hoài... thấy mình lẩn thẩn đến nơi rồi, khi luyến tiếc những tài năng đã không thể hiện được hết mình.
Nhưng thôi, em viết mấy dòng chỉ để giới thiệu với các anh chị, nếu có thời gian có thể đọc “Mật mã Tây Tạng”!
[*]
Tuổi thơ dữ dội (vnthuquan.net)