Monday, September 17, 2012

I JUST WANT TO GO HOME

Tôi thích về nhà sau 7h tối, khi mà đường xá không còn xe cộ nườm nượp.

Có lẽ Hà Nội vẫn còn một nét đáng yêu, mà ít được mọi người nhắc tới, ấy là hướng về gia đình, buổi tối của người dân Hà Thành là dành cho những người thân yêu. Mọi người trở về nhà và không ra khỏi tổ ấm nữa.

Chợt nhớ, cô bạn tôi than phiền, "Bồ tao bảo đừng nhắn tin cho lão vào buổi tối, lão tắt điện thoại". Hóa ra, tổ ấm với người Hà Nội thiêng liêng thật. Cô bạn gái xinh xắn, trẻ trung, chịu chơi của tôi cũng không đủ sức kéo người đàn ông giỏi giang của nó ra khỏi cái kén tình yêu - gia đình của anh ta.

Còn tôi, ở trong ngôi nhà mình khoảng 12 giờ một ngày. Dành khoảng một nửa thời gian đó để ngủ, còn lại ăn uống, đọc sách, làm một số việc theo sở thích và trò chuyện với chồng, con.

Buổi sáng ra khỏi nhà khi chồng, con còn đang ngủ và trở về khi hầu như tất cả người Hà Thành đang ăn cơm tối. Đón con cùng về, nấu cơm cho chồng, ăn tối, dọn dẹp loanh quanh rồi leo lên giường với quyển truyện trinh thám nào đó.

Nhưng cuộc sống và công việc với dày đặc những chuyến đi đã phá dần cái nếp sống êm ả ấy. Thời gian ở nhà trở nên quý báu.

Có lẽ vài năm nữa, khi được về nghỉ hưu, tôi sẽ nằm dài trên giường, ít nhất là 12 tiếng một ngày để bù lại quãng thời gian đã mất, không được ở trong ngôi nhà thân yêu, bên cạnh những người ruột thịt.

Thầy giáo dạy tiếng Hán của tôi vừa xây nhà. Tôi thích căn nhà ấy. Nó rất bé, khó có thể nhỏ hơn nữa, 12m2 xây lên 4 tầng. Nguyên đó là căn bếp của dãy nhà tập thể. Hàng tuần tôi đến học tiếng Hán và trao đổi về triết lý phương Đông trong ngôi nhà nhỏ ấy và cảm nhận đầy đủ sự ấm cúng, sự chu đáo, tảo tần của bàn tay người vợ.

Mặc dù thích được ở trong một căn nhà lớn hơn, thích tiện nghi đầy đủ hơn, nhưng tôi rất quý trọng anh chị và gia đình bé nhỏ của họ.

Ra nước ngoài, tôi đến thăm chúng bạn. Bạn bè tôi ở những ngôi nhà khác nhau về kiểu dáng, với phong cách trang trí cầu kỳ, hay trang nhã, tinh tế, cẩn thận, hay giản dị. Nhưng khi bước vào những gia đình bé nhỏ ấy, sự bình yên, ấm áp sẽ là cảm nhận tuyệt đối.

Cơ quan tôi có một anh không chịu đi bước nữa, mặc dù vợ mất mấy chục năm nay. Anh ấy bảo "Anh có một gia đình đầy đủ, con trai, con gái, dâu, rể, cháu nội, cháu ngoại, vì sao phải thêm người?!".

Gia đình là tài sản và là điều đảm bảo hạnh phúc, cho nên không mấy ai muốn thay đổi, cho dù không phải bao giờ nó cũng hoàn hảo.

Cuộc sống với nhiều bất trắc, khó lường, cho nên các cụ mới dạy "Dĩ bất biến, ứng vạn biến" - với tôi, gia đình chính là cái "bất biến" để có thể đương đầu với mọi thay đổi.

Và tôi vẫn thích trở về nhà vào khoảng 7h tối, trước ông xã một chút để vừa kịp chuẩn bị bữa tối cho hai người.

ANN

Sunday, September 16, 2012

If We Hold On Together



Hi ACE,
DC thử chuyển ngữ (không phải dịch) ra lời Việt một bản tình ca khác, không biết có hát trôi chảy được không. ACE thử và thấy cần thì sửa thêm nhé.
Cheers, DC.


If We Hold On Together
Writer(s): James Horner, Will Jennings
Artist: Diana Ross
Don't lose your way
With each passing day
You've come so far
Don't throw it away
Live believing
Dreams are for weaving
Wonders are waiting to start
Live your story
Faith, hope and glory
Hold to the truth in your heart
If we hold on together
I know our dreams will never die
Dreams see us through to forever
Where clouds roll by
For you and I
Souls in the wind
Must learn how to bend
Seek out a star
Hold on to the end
Valley, mountain
There is a fountain
Washes our tears all away
Words are swaying
Somebody is praying
Please let us come home to stay
If we hold on together
I know our dreams will never die
Dreams see us through to forever
Where clouds roll by
For you and I
When we are out there in the dark
We'll dream about the sun
In the dark we'll feel the light
Warm our hearts, everyone
If we hold on together
I know our dreams will never die
Dreams see us through to forever
As high as souls can fly
The clouds roll by
For you and I
Khi Ta Tay Nắm Chặt Tay Nhau
chuyển ngữ: DC, 16/9/2012
Không lạc lối này
Thời gian trôi tháng ngày
Đường qua đã dài
Giữ mãi mối tình say
Sống cùng đức tin
Ước mơ ta dệt thêu
Phép mầu đang đợi ta phía trước
Sống đời huy hoàng
Tín nghĩa và lạc quan
Mãi cùng sự thật trong tim thắm
Khi ta tay nắm chặt tay nhau
Là điều mơ ước sẽ kéo dài lâu
Mơ cùng vượt ngưỡng cho tới muôn đời
Chốn mây lang thang
Có em và tôi
Hồn giữa tầng không
Lượn bay theo lối nào
Nhắm tìm ngôi sao
Đậu lên chốn vô cùng
Núi rừng, sông hồ
Nước mát như đài hoa
Cuốn sạch ưu phiền trôi thật xa
Tiếng ai du dương
Vẳng thẩm thì qua nguyện cầu
Muốn hội tụ đôi ta một nhà
Khi ta tay nắm chặt tay nhau
Là điều mơ ước sẽ kéo dài lâu
Mơ cùng vượt ngưỡng cho tới muôn đời
Chốn mây lang thang
Có em và tôi
Khi mà ta xa cách trong đêm tối
Ta lại hằng mơ vầng dương
Trong đêm tối ta cần hào quang
Sưởi tim ấm, ta cùng ai
Khi ta tay nắm chặt tay nhau
Là điều mơ ước sẽ kéo dài lâu
Mơ cùng vượt ngưỡng cho tới muôn đời
Ở nơi linh hồn đang bay
Cùng mây lang thang
Có em và tôi
-- 

Chiến lược đầu tư trên thị trường chứng khoán

Chào các anh chị năm trên, chào các bạn !
Em là Điệp, khóa 79-82. Em làm trong lĩnh vực mà bây giờ cả xã hội chê bai, dè bỉu : CK. Em cũng khá bận. Hôm nay, nhân lúc vừa viết xong nhận định TTCK cho tuần mới. Em gửi cả nhà đọc chơi. Biết đâu, lại có ai định nhảy vào "sòng" này chăng !



CHIẾN LƯỢC ĐẦU TƯ
         TTCK Việt Nam giai đoạn hiện nay gợi lên hình ảnh một con tàu trong tâm bão. Vừa mong manh, tròng trành, vừa bị sóng gió giập vùi. Nhưng dù trong giông tố, không phải là tuyệt vọng. Vẫn có những hy vọng, để từ đó có thể vạch ra những chiến lược đầu tư nhất định.
         Những yếu tố mang tính quyết định cho TTCK hiện tại là gì? Theo tôi có 3 yếu tố :
         1. Thứ nhất : nỗi lo sợ bất ổn. Tâm lý TT nặng nề chờ đón những vụ bắt bớ mới kể từ sau vụ Bầu Kiên. Vẫn biết rằng, tái cấu trúc nền kinh tế như một cuộc Đại phẫu, phải chịu đau đớn. Nhưng ít người ngờ đến kịch bản mang tính “khốc liệt” như giai đoạn này. Thế nhưng bất kỳ sự bất ổn nào cuối cùng cũng đều có phương cách giải quyết. Hy vọng, những bộ óc lãnh đạo với sự tỉnh táo, bình tĩnh và sáng suốt, sẽ “ném chuột mà không vỡ bình”.
         Hội nghị TW lần thứ 6 (khóa 11) sẽ diễn ra vào tháng 10. Đây sẽ là một Hội nghị quan trọng. Có thể mọi vấn đề sẽ được giải quyết một cách triệt để tại đây.
         Nhà đầu tư cũng không nên quá lo lắng. TTCK sẽ trở về với đúng bản chất của nó. Những chính sách về tài khóa, tiền tệ, tình hình biến động của LS, CPI và KQKD của DN sẽ là yếu tố chính tác động đến giá CP.
        
         2. Thứ hai : tình hình kinh tế thế giới đã có nhựng chuyển biến lớn. Gói kích thích tăng trưởng QE3 đã được tung ra. Các chỉ số CK toàn cầu liên tiếp thăng hoa. Bên cạnh đó, giá cả các loại vật liệu cơ bản cũng tăng cao. Những vấn đề này cũng ảnh hưởng rất lớn đến nền kinh tế cũng như TTCK Việt Nam. Nỗi lo lạm phát lại quay trở lại. Thế nhưng, vẫn có thể tận dụng những vấn đề này để biến thành lợi thế cho nền kinh tế. Nhất là khi chúng ta vừa đối mặt với đợt giảm phát lớn.
               .
3.      Thứ ba : động thái của khối ngoại. Mặc dù TT giảm điểm, nhưng khối ngoại liên tiếp mua ròng. Các quĩ ETF nâng qui mô cả về số lượng và định lượng. Mặc dù chỉ đầu tư ban đầu ở số tiền khá khiêm tốn, nhưng việc Quĩ đầu tư lớn nhất thế giới Ishare có tham gia vào TT Việt nam là một sự tác động tâm lý khá tích cực cho TT.
         Trong 1-2 tuần tới sẽ có sự kiện chốt NAV. Đây cũng sẽ được kỳ vọng là một cơn sóng ngắn cho TT.
         Đã hiểu rõ những tác động của TT, vậy chiến lược của chúng ta là gì? Theo tôi, TT sẽ khó có thể giảm sâu. Ngưỡng 380 điểm tương đối chắc chắn. Nhưng TT giai đoạn này nếu không có những tin tức vĩ mô đột biến, cũng rất khó có thể tăng mạnh. Tôi nghĩ, 440 điểm là đỉnh rất khó có thể vượt qua trong các tháng cuối năm. Thế nhưng index cũng chỉ mang tính ước lệ mà thôi. TT đang và sẽ tiếp tục phân hóa. Việc tìm kiếm mã CP tốt để đầu tư là điều rất quan trọng. Ngoài ra, việc ra vào hợp lý (trading T+) dựa trên các mã đầu tư cũng sẽ mang lại sự hiệu quả không nhỏ.
         Căn cứ vào các yếu tố vĩ mô chung và giá trị nội tại DN, tôi nhận thấy cơ hội đầu tư tại một số mã CP cụ thể như sau :
1.                        Dòng Bank : ACB (vùng giá 18), EIB (15)
2.                        Dòng CK : SSI (18), KLS (9)
3.                        Dòng BĐS : LCG (8), ITC (8), NTL (16), DIG (13), SJS (20), SCR (7)
4.                        Dòng sản xuất : HSG (18), CSM (25), DRC (25), PGS (17)
5.                        CP Bluechip : VNM (110), GAS (40), MSN (100), BVH (30)
Việc chọn mã đầu tư nên cân nhắc trên dòng vốn, khả năng nhanh nhạy và sự chịu đựng.
Để kết thúc, tôi xin dẫn lời của ông chủ tập đoàn Trung Nguyên : chính trị là nhất thời, cà phê mới là vĩnh cửu. Café là niềm đam mê, là cuộc sống của Đặng Lê Nguyên Vũ. Còn đối với chúng ta là gì đây? Chắc hẳn là CHỨNG KHOÁN rồi.
Xin chúc mọi người có ngày giao dịch đầu tuần vui vẻ và thành công.
Nguyễn Hồng Điệp (K79-82) 

Thăm học sinh trường Am học tại Mỹ

Thầy Đào Thiện Khải

Tính đến nay, số học sinh trường Ams, được học bổng học tại các trường TH và DH Hợp chủng quốc Hoa Kỳ đã vượt 10 đầu ngón tay. Lần này, gắng lắm chúng tôi chỉ đến được 4 trường, không phải vì đường xá xa xôi mà còn vì vấn đề "đầu tiên".


Từ San Francisco, đáp máy bay khoảng hơn 1 giờ, tới Portland, bang Oregan phía Tây bắc nước Mỹ. Chúng tôi tới trường vào giữa trưa, vừa bước chân vào phòng ăn, Nguyễn Thu Thuỷ, HS 11A không rõ từ một bàn ăn nào, vì phòng ăn đang chật những người, đã lao đến, tay bắt mặt mừng, tíu tít chào hỏi. Sau đó mươi phút, lại có tiếng gọi ré lên , tiếng Nguyễn Thu Huyền, HS 11A4. Thực ra các em chỉ mới đến đây trước chúng tôi có mấy ngày, nhưng ở nơi xa, lạ người , lạ cảnh thầy trò gặp nhau mừng rỡ lắm.

"Hôm nay em vừa có bài thể dục, gay quá thầy cô ạ!" Thuỷ phân trần: "Em được chọn hoặc tập bóng chuyền, nhưng thầy xem, tay em nhỏ thế này, lại còn chơi đàn phím, còn tay các bạn ấy, thầy nhìn kìa, to bằng cổ chân mình… hoặn chọn bóng rổ, cũng không kham được vì các bạn ấy đều rất cao, tuy ở nhà em cũng không phải loại thấp, em đành chọn môn chạy những sân chạy rộng như một cánh đồng mà phải chạy 6 vòng, mới được 2 vòng em đã bò nhoài ra. Ở nhà, chạy ở sân trường có 4 vòng, chưa bằng một vòng ở đây mà chúng em đã kêu ầm cả lên hoặc "an gian", ở đây vì thầy Tây mới , em chưa dám giở mẹo gì... có lẽ phải cố tập vậy". Huyền thêm vào: " Học chắc chắn là vất vả, các bạn ấy tối chỉ học đến 11h, còn chúng em thức đến 2 giờ, có bạn đã hỏi em , sao chúng mày học ghê thế… Chúng em quyết chí sẽ theo được, chỉ lo… môn thể dục…"

Ngày hôm sau, chúng tôi vào dự lớp tiếng Anh và Toán. Sau đó vào sảnh tập trung.Trường không có hiệu lệnh trống hay kẻng, giờ tập trung đã có trong lịch học của tuần, đến giờ, hơn hai trăm học sinh kéo đến đông đủ, kẻ đứng người ngồi, có người nằm bò cả ra sàn nhà. Trong khi tiếng chuyện trò, cười nói râm ran, bỗng có mấy tiếng vỗ tay nho nhỏ của cô giáo. Một sự yên lặng tuyệt đối , cô giáo phụ trách buổi họp mở đầu bằng mấy câu ngắn gọn, rồi những cánh tay giơ lên , lần lượt thầy giáo, học trò, người phổ biến giờ làm việc của phòng máy tính , người kêu gọi các bạn tham gia câu lạc bộ... Ai cũng nói ngắn gọn, ai cũng lắng nghe , trong 10 phút có đến gần chục người nói. Một bạn học sinh vừa nằm vừa nêu thắc mắc về giờ chơi bóng, cô giáo yêu cầu, khi nói phải đứng dậy, bạn đứng lên nói rất to sau đó lại nằm xuống nghe người khác. Cô giáo phụ trách tuyển sinh giới thiệu chúng tôi với toàn trường, tiếng vỗ tay… Bỗng chúng tôi ngước nhìn lên cao, cờ đỏ sao vàng cùng với các màu cờ của nhiều nước khác… Cờ Việt Nam được gắn lên khi có hai học sinh Việt Nam đầu tiên nhập học ở trường.
Chúng tôi rời Oregan, đến Connecticut, rồi từ Connecticut đi hơn một giờ ô tô để thăm trường TH Taft. Xe vừa dừng, chúng tôi còn đang loay hoay tìm văn phòng , một thanh niên , áo sơ mi trắng, cắm thùng nghiêm chỉnh, chân giày vải , đẩy cửa xông ra: "Cháu chào bác, chào cô". Tôi nhận ra Đỗ Bá Khiêm, lớp trưởng 10L năm học 97-98, con của một thầy giáo cùng dạy với tôi , Khiêm đã lớn hẳn lên rất ra dáng chững chạc nhưng vẫn là của nội, không có vẻ gì "ngoại" cả . Chỉ kịp nói dăm ba câu, Khiêm đưa chúng tôi vào dự giờ, lịch đã sắp xếp như vậy.

Chúng tôi đến thăm phòng ở của Nguyễn Thu Hà, HS 12A, em cũng vừa sang đây được ít ngày, hỏi có nhớ nhà không , em trả lời cũng " hơi hơi" nhưng vừa vào học đã bở hơi tai , tối mắt tối mũi làm bài, không còn thì giờ để nhớ nhiều.Khiêm cứ nài chúng tôi đến thăm phòng. "Bác và cô thăm phòng H. rồi, phải đến phòng cháu nữa,cháu ở một mình", Khiêm nói. Tôi hỏi: " Cháu giữ chân gì của lớp mà được ưu tiên vậy?", "không, cháu rút thăm may trúng phòng đơn".

Chúng tôi lên hết cầu thang tầng một, bước vào tầng hai, thấy cửa phòng đóng có dán chữ Đ.B.K. Vừa mở phòng ra, lại một lá cờ đỏ sao vàng còn mới căng ngay trên đầu giường. Cảm thấy sự ngỡ ngàng của chúng tôi, Khiêm giải thích: "Năm ngoái, cháu ở đây một mình, ngày nghỉ buồn quá, cháu nói với bố mẹ cháu gửi cho lá cờ này, trong phòng chẳng có gì trang trí , cháu bèn treo lên". Thật là một kiểu trang trí độc đáo và ý nghĩa.

Chúng tôi chỉ dừng ở trường Taft có một ngày, rồi lại trở lại trường Connecticut, nơi Nguyễn Thu Trang, HS 12A 98-99, đang theo học đại học năm thứ nhất. Lại tiếp tục dự giờ, thăm lớp, thăm cơ sở giảng dạy, tìm tài liệu tại thư viện và tìm hiểu khả năng của trường Connecticut về cấp học bổng cho học sinh Am trong các năm sau. Chiều thứ tư, trời hơi mưa và lạnh. Theo kế hoạch, chúng tôi đến thăm phòng máy tính của giáo sư kinh tế Peppard. Giáo sư đã chờ sẵn chúng tôi ở ngoài hiên, rồi dẫn vào phòng làm việc. Vừa cụp ô, bước vào, lại cờ Việt Nam, nhưng lần này là cờ của Mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam nửa xanh , nửa đỏ, lá cờ đã cũ, treo trang trọng sau bàn làm việc của giáo sư. Giáo sư giới thiệu "Lá cờ này của một người Việt Nam cho tôi , vào năm 70 khi tôi tham chiến ở Nam Việt Nam". Ở phía đầu tủ tôi đọc được dòng chữ to " I am an American veteran of Viet Nam war " ( Tôi là cựu binh Mỹ tham chiến tại Việt Nam). Tôi đã quen giáo sư từ trước , giáo sư đã từng giảng bài kinh tế cho câu lạc bộ " Globe" của học sinh trường Am. Mãi đến khi đọc bài trên báo Connecticut Magazin tôi mới biết giáo sư là cựu binh Mỹ phản chiến. Ông chưa bao giờ nói về điều đó, nhưng những gì chúng tôi thấy ở phòng ông đã nói hộ cho ông.

Chặng dừng chân cuối cùng của chúng tôi là trường Đại học Bates, bang Maines, phía đông bắc nước Mỹ. Rời Connecticut từ 6 giờ sáng , đi vừa ô tô , vừa máy bay mãi 1 giờ trưa mới đến. Vừa chào hỏi xong , ông Phó chủ tịch hội đồng quản trị nhà trường đã nói : " 3h mời ông và bà M lên hội trường gặp mặt các giáo sư và sinh viên". Chưa biết nếp tẻ thế nào, tôi mở tập tài liệu ông vừa trao, vội bảo với cô giáo M đi cùng: " Họ nói về chiến tranh Việt Nam".

Đúng giờ, ông đón chúng tôi lên , trong một giảng đưởng lớn có khoảng hai chục người nghe. Người nói đang trình bày rất say sưa, mạch lạc.

Diễn giả vừa ngừng lời thuyết trình đã có những câu hỏi từ phía người nghe, rồi trả lời, rồi lại hỏi. Đinh Vũ Trang Ngân, học sinh Am, sang đây học từ năm ngoái, nêu thắc mắc để diễn giả giải thích thêm về quan niệm của ông đối với Mặt trận DTGPMNVN, còn tôi vẫn yên lặng và khi diễn giả chấm dứt buổi thuyết trình , sẽ tiếp ở lần nói sau , tôi lên chỗ ông , nói lời cảm ơn và biết thêm ông cũng từng tham chiến ở Việt Nam.

Rất tiếc là không thể đến thăm các em trường Am đang học ở một số trường khác nữa. Nhưng lại rất mừng là các em đều theo được , cho dù nhiều môn học mới , cách học khác với ở nhà và đặc biệt là học bằng tiếng Anh. Bạn cứ tưởng tượng là học các khái niệm mới của triết học, của kinh tế học bằng tiếng ta cũng không dễ gì , nay học bằng tiếng Anh , khó khăn gấp nhiều lần , hầu như ai cũng phải thức đêm, các bạn nước ngoài bỏ công một thì các bạn trường Am gấp hai , ba . Các thầy giáo đều khen " hard work" ( chịu khó ).

Trang Ngân không rời chúng tôi suốt cả chiều và tối thứ sáu , sáng thứ bảy lại tiễn chúng tôi ra tận sân bay Portland ( Maines). Cô học trò đã từng cả gan góp tiền , gom bài làm " year book "động trời năm nào, giờ đây rơm rớm nước mắt.

Tôi chào em : " Thôi ở lại cố học nhé , to join not to mix ( "hoà nhập không hoà tan", lời kết của Trang Ngân trong bài báo viết về trường Bates).Chắc là em hiểu tôi.(Sưu tầm 11/1999)

Saturday, September 15, 2012

Fantasy Impromtu

Một khúc biến tấu rất hay của thiên tài Chopin, có tên Fantasy Impromtu được biểu diễn bởi cháu Anna con gái anh Nguyễn Thế Ninh học sinh iCVA, k75-77 cháu gái Anna xinh đẹp học giỏi là niềm tự hào của cha mẹ


Anh lại vẽ ...



Anh vẽ nốt niềm vui vào nắng
Sắc màu thương giữ nét thật thanh
Em lại cười, giòn giã giữa tươi xanh
Ở phương ấy, yên lành bên người khác!…

Trích thơ LOBI do ANN giới thiệu

Một trăm năm ngày sinh Hàn Mạc Tử

Sắp kỷ niệm 100 năm ngày sinh của Hàn Mạc Tử (22/9/1912 – 11/11/1940).

Chiều Thứ sáu, cuối ngày làm việc, ngồi nói chuyện với họa sỹ Lương Xuân Đoàn mới biết anh đã có tác phẩm "Trăng điên" về Hàn Mạc Tử và bức vẽ này đã tạo cảm hứng sáng tác cho biên đạo múa - nghệ sỹ ưu tú - Bùi Thục Anh sáng tác vở múa "Hàn Mạc Tử". Anh Đoàn bảo, vẽ bức tranh chỉ trong một đêm, cứ như là Thi sỹ hóa thân vào cây cọ cho anh được vẽ. Sau này, anh cũng đã thử mấy lần, nhưng chưa vẽ được bức nào khác cả.

Thục Anh kể, em thì cũng đã cố gắng, đã có những cảnh "vồ trăng", "khát trăng", nhưng mà trăng trong vở múa còn quá hiền, quá mơ mộng, em không thể nào diễn tả hết cái khát khao điên cuồng trong tranh của anh Đoàn và trong thơ của Hàn Mạc Tử.

100 năm đã trôi qua, vẫn có và vẫn sẽ có những người khóc ông, vẽ về ông, sáng tác nhờ thần trong những bài thơ của ông. Ba anh em chúng tôi đã lãng đãng, cùng nhớ đến ông, thi sỹ khởi đầu cho dòng thơ lãng mạn hiện đại Việt Nam.

ANN xin được giới thiệu với icva hai bài thơ của ông trong tập thơ "Đau thương".

TRĂNG VÀNG TRĂNG NGỌC
Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng Trăng!
Ai mua trăng tôi bán trăng cho
Không bán đoàn viên, ước hẹn hò…
Bao giờ đậu trạng vinh qui đã
Anh lại đây tôi thối chữ thơ.
Không, Không, Không! Tôi chẳng bán hòn Trăng.
Tôi giả đò chơi, anh tưởng rằng
Tôi nói thiệt, là anh dại quá:
Trăng Vàng Trăng Ngọc bán sao đang.
Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng, Trăng!
Trăng sáng trăng sáng khắp mọi nơi
Tôi đang cầu nguyện cho trăng tôi
Tôi lần cho trăng một tràng chuỗi
Trăng mới là Trăng của Rạng Ngời
Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng, Trăng!

HUYỀN ẢO
(Tặng Xuân Diệu để ghi lấy một đêm trăng gặp gỡ ở đất Tràng An)
Mới lớn lên trăng đã thẹn thò
Thơm như tình ái của ni cô
Gió say lướt mướt trong màu sáng
Hoa với tôi đều cảm động sơ
Đang khi màu nhiệm phủ ban đêm
Có thứ gì rơi giữa khoảng im
Rơi tự thượng tầng không khí xuống
Tiếng vang nhè nhẹ dội vào tim.
Tôi với hồn hoa vẫn nín thinh
Ngấm ngầm trao đổi những ân tình
Để thêm ấm áp nguồn tơ tưởng
Để bóng trời khuya bớt giật mình.
Từ đầu canh một đến canh tư
Tôi thấy trăng mơ biến hoá như
Hương khói ở đâu ngoài xứ mộng
Cứ là mỗi phút mỗi nên thơ
Ánh trăng mỏng quá không che nổi
Những vẻ xanh xao của mặt hồ
Những nét buồn buồn tơ liễu rủ
Những lời năn nỉ của hư vô.
Không gian dầy đặc toàn trăng cả
Tôi cũng trăng mà nàng cũng trăng
Mỗi ảnh mỗi hình thêm phiếu diễu
Nàng xa xôi quá nói nghe chăng ?

ANN sưu tầm và giới thiệu

Góc nhìn Alan Delon :-))

Chúc ACE TTKH cuối tuần vui vẻ

Tìm đối tác để triển khai các NCKH vào thực tiễn

Hi, ACE
Tôi làm ở Viện nghiên cứu, tuy nhiên nghiêng nhiều về hướng n/c triển khai. Đã có một loạt sản phẩm ứng dụng vào thực tế OK (xem web http://cte.com.vn). Tuy nhiên, là dân trong lồng kính, cho đến giờ vẫn là há miệng chờ sung, chờ khách hàng tìm tới. ACE nào có cách nào hỗ trợ, tư vấn, hợp tác để đẩy mạnh triển khai không?
Thanks a lot
Hoàng Tiến Cường

iPhone 5


anh-che-01-jpg-1347606220_480x0.jpg
Lợi thế của màn hình siêu dài trên iPhone 10.
anh-che-02-jpg-1347606221_480x0.jpg
iPhone 20 đủ dài để làm thanh gươm ánh sáng.
anh-che-03-jpg-1347606221_480x0.jpg
iPhone 4 hiển thị 4 dòng icon, iPhone 5 hỗ trợ hiển thị 5 dòng icon, iPhone 30 sẽ có 30 dòng icon nhưng vì quá dài nên phải chia điện thoại thành 2 phần.
anh-che-04-jpg-1347606221_480x0.jpg